![]() Tấm bia đầy rẫy tiếng Anh “ba rọi” - Ảnh: husta.org.vn |
BBsaigon_wikileaks
- Blog BBsaigon_wikileaks làm con chim bồ câu nhỏ mang tin về quê nhà -
BREAKING NEWS


* Là con Dân nước Việt + Là con Rồng cháu Tiên /// Bạn làm được gì cho Quê Hưong và Dân Tộc VIỆT thoát khỏi dưới ách thống trị của bè lũ CSVN hèn với Giặc và ác với Dân ? *
* Không cần biết Bạn là ai? - Trong công cuộc Đấu Tranh Đòi lại Quyền Tự Quyết cho Dân Tộc - Bạn là Bạn của Giới Trẻ Việt Nam Chúng Tôi *
* Không cần biết Bạn là ai? - Trong công cuộc Đấu Tranh Đòi lại Quyền Tự Quyết cho Dân Tộc - Bạn là Bạn của Giới Trẻ Việt Nam Chúng Tôi *

* KíNH MƠ`I vào Blog BBsaigon_News - All News in one Blog - xem Tin Việt Nam và Tin Thế giơ'i cập nhật hàng ngày và tâ't cả TiN gôm chung lại thành MỘT có: Dân Làm Báo + Quan Làm Báo + Đài RFi + Đài VOA + Đài RFA + Đài BBC + Saigon ... v.v... ( Vào GOOGLE gõ > BBsaigon_News ... hay ... bbsaigon - news.blogspot.com )
@ - BREAKING NEWS






* NGÀY QUÔ'C HẬN 30 / 4 - 38 NĂM VÊ` TRƯƠ'C - LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC ĐÂY ?.
*BÍ ẨN NGÀY 30. 4. 1975
| Tác Giả: Phạm Trần Hoàng Việt |
| Ai đã gây ra thảm họa 30.04.1975? Câu hỏi lịch sử này cũng đã được bàn cãi sôi nổi từ 35 năm qua... 1) Mở đầu Đối với đa số người Việt đã từng sống trải qua, ngày 30.04.1975 là một biến cố đau thương nhứt của một đời người. Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy - một bình luận gia am tường mọi biến chuyển quốc tế, từng nổi tiếng với những bài nhận định thời cuộc "Tình hình thế giới trong tháng vừa qua" đăng tải trên nhiều tờ báo tại Âu Mỹ - đã đề cập công khai trực tiếp hoặc kín đáo gián tiếp trả lời những câu hỏi về biến cố lịch sử đặc biệt nêu trên. Từ hồi còn là sinh viên, chúng tôi được tiếp xúc với Giáo sư Huy và đã may mắn có nhiều dịp hàn huyên đối thoại ghi nhận được những chi tiết rất đặc biệt. Sau khi Giáo sư Huy qua đời vào ngày 28.07.1990, chúng tôi đã đảm trách nối tiếp Giáo sư Huy hàng tháng viết bài nhận định thời cuộc "Tình hình thế giới trong tháng vừa qua" kéo dài trên 5 năm trên nguyệt san Tự Do Dân Bản tại Hoa Kỳ. Nhân dịp đó, chúng tôi đã phải nghiên cứu các sáng tác của cố Giáo sư để nắm vững thêm mọi vấn đề. Nhờ vậy, chúng tôi mới cảm nhận và thấy được tầm kiến thức rất uyên bác, rất đa diện của Giáo sư Huy mà hiếm ai cùng thời có được (xin xem thêm phần phụ lục phía dưới về tiểu sử). Nổi bật nhứt là những viễn kiến và phân tích độc đáo về các biến cố lịch sử trên thế giới. 2) Ai đã gây ra thảm họa 30.04.1975? Câu hỏi lịch sử này cũng đã được bàn cãi sôi nổi từ 35 năm qua và chưa đi đến một kết luận nào hữu lý để được mọi khuynh hướng chấp thuận. Điển hình nhứt là ngay trong dịp Hội Thảo "Việt Nam, 35 Năm Nhìn Lại" (“Vietnam – a 35 Year Retrospective Conference”) tại Washington D.C. vào ngày 9.4.2010 vừa qua quy tụ gần 200 nhân vật với thành phần nổi tiếng như cựu Đại sứ Bùi Diễm, cựu Đại tá không quân Hoa Kỳ Tiến sĩ Stephen Randolph, Trung tá biệt cách dù Nguyễn Văn Lân, Thứ trưởng John Negroponte, Sử gia Dale Andrade, Tiến sĩ John Carland, Cựu Bộ trưởng Hoàng Đức Nhã, Đại tá Trần Minh Công, Đại tá Hoàng Ngọc Lung... cũng không đưa ra được câu trả lời thỏa mãn cho sự thắc mắc: Ai đã gây ra thảm họa 30.04.1975? Nhìn trở lại, người ta có thể thấy rõ ràng trong thời gian đầu ngay sau 30.04.1975, phần lớn các khuynh hướng, từ chính trị đến tôn giáo, đều tìm cách đổ trách nhiệm lẫn cho nhau về tội đã làm mất miền Nam. Chỉ có Giáo sư Huy là sớm thấy rõ nguyên nhân chính nào đã khiến xảy ra thảm họa 30.04.1975. Trong dịp tái ngộ cùng Giáo sư Huy vào năm 1982, chúng tôi có hỏi đến vấn đề nhức nhối này và được Giáo sư Huy trả lời cho biết nguyên nhân chính là Hoa Kỳ đã có kế hoạch giải kết (bỏ mọi cam kết bảo vệ miền Nam!) để từng bước rời bỏ miền Nam VNCH. Tuy nhiên thảm họa 30.04.1975 xảy ra bất ngờ hơn mọi người đã dự đoán bởi vì vụ xì căng đan Watergate dẫn tới sự từ chức của Tổng Thống Nixon vào ngày 9.8.1974 đã làm tê liệt mọi cố gắng để cứu vãng tình thế. Về thế lực nào ở Hoa Kỳ đứng sau kế hoạch bỏ rơi miền Nam, Giáo sư Huy cho biết trên chính trường Mỹ có hai sắc tộc nổi bật nhứt. Đó là sắc tộc gốc Ái Nhĩ Lan (Ireland) và sắc tộc gốc Do Thái. - Trong dòng lịch sử, Cộng Đồng Người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan đã rất nhiều lần thắng cử chức vụ Tổng Thống. - Bên cạnh đó Cộng Đồng Người Mỹ gốc Do Thái chủ trương nắm giữ các cơ cấu quan trọng trong guồng máy điều khiển đất nước Hoa Kỳ. Họ gài được nhiều nhân sự vào bên hành pháp cũng như lập pháp. Trong các bộ quan trọng nhứt như ngoại giao, quốc phòng và tài chánh thường thấy đa số có nhân viên gốc Do Thái và nhiều lần cấp bộ trưởng cũng do người Mỹ gốc Do Thái nắm giữ. Trong Thượng Viện và Hạ Viện có khá nhiều nghị sĩ và dân biểu gốc Do Thái trong cả hai chính đảng. Vì vậy, thế lực của Cộng Đồng Người Mỹ gốc Do Thái rất lớn và đã khiến cho chánh sách đối ngoại của Hoa Kỳ luôn luôn binh vực quyền lợi của Do Thái. Tham dự Hòa đàm Paris, Giáo sư Huy nhận xét rằng Kissinger (một người Mỹ gốc Do Thái lúc đó còn làm Cố Vấn An Ninh cho Tổng Thống Nixon) có thái độ đáng ngờ là cương quyết muốn thỏa hiệp riêng ("đi đêm"!) với CSVN bất cứ giá nào để quân đội Hoa Kỳ rời bỏ miền Nam, dù biết rằng sau đó miền Nam sẽ lọt vào tay Hà Nội. Theo kinh nghiệm chính trị thì các chính trị gia gốc Do Thái đều hành động có chủ đích với kế hoạch rõ rệt. Như vậy đằng sau Kissinger ắt phải là chủ trương của thế lực Do Thái. Thế lực Do Thái này phải hiểu là không phải chỉ thuần túy Cộng Đồng Người Mỹ gốc Do Thái, mà là sắc dân Do Thái trải dài trên thế giới từ Tel Aviv đến Washington D.C., Paris, London, Berlin, Moscow... với tổng số 13,1 triệu người, trong đó 5,4 triệu tại quốc gia Do Thái, 5,3 triệu tại Hoa Kỳ và 2,4 triệu rải rác tại 30 quốc gia khác. Thế lực này được điều khiển hữu hiệu từ Tel Aviv với 2 bộ phận đắc lực gồm cơ quan tình báo Mossad và Nghị Viện Do Thái Thế Giới ( - World Jewish Congress - từ năm 2007 đứng đầu là nhà tỷ phú nổi tiếng Ronald Stephen Lauder người Mỹ gốc Do Thái ) . Ngoài ra, Giáo sư Huy còn chỉ dẩn cho chúng tôi nhận biết được dân gốc Do Thái đặc biệt thường với mũi to loại diều hâu, điển hình như Ngoại trưởng Kissinger hoặc Nữ Ngoại trưởng Albright. Những tiết lộ tế nhị của Giáo Sư Huy hoàn toàn phù hợp với nhận định của Linh Mục Cao văn Luận (1908 - 1986) nhân dịp tái bản tác phẩm Bên Giòng Lịch Sử cũng cho rằng thế lực dân Mỹ gốc Do Thái chủ trương Hoa Kỳ phải rút quân ra khỏi Việt Nam. Riêng dư luận báo chí quốc tế đã sớm nhìn thấy rõ Hoa Kỳ muốn rút lui bỏ rơi miền Nam từ khi bắt đầu chánh sách Việt Nam Hóa Chiến Tranh sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 (mà họ phân tích là nhằm thay đổi màu da tử sĩ!), nhứt là hòa đàm Paris (mà họ nhận định là nhằm bảo đảm Mỹ rút quân được an toàn!). Như vậy thảm họa 30.04.1975 đã xảy ra, nguyên nhân chính là Hoa Kỳ có chính sách bỏ rơi miền Nam VNCH và thế lực Do Thái thúc đẩy chính sách đó được thực hiện qua Kissinger. 3) Tại sao thế lực Do Thái muốn Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam? a) Thế lực Do Thái tại Hoa Kỳ Đối với chúng tôi quả thực hoàn toàn mới mẻ và đầy ngạc nhiên khi được Giáo sư Huy vào năm 1982 cho biết đến vai trò thực sự của người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan và gốc Do Thái trên chính trường Hoa Kỳ. Sau này sinh hoạt lâu năm tại Hoa Kỳ và qua nghiên cứu, chúng tôi công nhận thấy Giáo sư Huy hoàn toàn đúng. Điển hình là cho đến nay có ít nhứt 23 Tổng Thống Hoa Kỳ gốc Ái Nhĩ Lan (xem website:http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_Irish_Americans) mà trong đó có Tổng Thống Washington và những Tổng Thống gần đây như Clinton, Reagan, Kennedy và kể cả Tổng Thống Obama (bên ngoại gốc Ái Nhĩ Lan) Cũng như hiện nay tại quốc hội có 15 Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ gốc Do Thái và 33 Dân Biểu Liên Bang gốc Do Thái (xem website http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_Jewish_American_politicians#List). Thực sự nếu nghiên cứu sâu rộng thì sẽ thấy thế lực Do Thái tại Mỹ còn lớn hơn nhiều. Họ thành công trong việc gài được những nhân sự cấp lãnh đạo ở các bộ phận yết hầu của Hoa Kỳ. Thí dụ điển hình gần đây như: - trong Thượng Viện và Hạ Viện hiện nay với tổng số 48 nghị sĩ và dân biểu gốc Do Thái (so sánh chỉ có 1 dân biểu gốc Việt Nam là ông Cao Quang Ánh!). - trong Bộ Ngoại Giao có Bộ trưởng Henry Kissinger dưới thời TT Nixon và Bộ trưởng Madeleine Albright dưới thời TT Clinton... - trong Bộ Quốc Phòng có Bộ trưởng James Schlesinger dưới thời TT Nixon và thời TT Ford. - trong Bộ Tài Chánh có Bộ trưởng Larry Summer và Bộ trưởng Robert Rubin dưới thời TT Clinton. - trong CIA có Tổng giám đốc John M. Deutch dưới thời TT Reagan. - trong Ngân Hàng Trung Ương (Fed) cầm đầu bởi Tiến sĩ Alan Greenspan từ 1987 đến 2006 và Giáo sư Ben Bernanke từ 2006 đến nay. Họ còn chủ động nắm những lãnh vực ngân hàng, thị trường chứng khoán, báo chí, truyền thanh, truyền hình, và điện ảnh... Đặc biệt, ngành truyền thông, quan trong nhứt là điện ảnh Hollywood, nằm trong tay thế lực Do Thái. Tại Hollywood đa số nhân sự từ đạo diễn đến diễn viên đều có gốc Do Thái, nổi tiếng nhứt như Steven Spielberg, Liz Taylor, Kirk Douglas, Michael Douglas, Harrison Ford... (xem website: http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_Jewish_American_entertainers). Họ biết rõ rằng nắm được truyền thông trong tay là hướng dẫn được dư luận quần chúng trong mục tiêu phục vụ quyền lợi cho nguời Do Thái. Họ còn điều khiển một phần lớn các viện nghiên cứu chiến lược nhằm đưa ra những đề nghị cho chính sách tương lai cho chánh phủ Mỹ và dĩ nhiên phải phù hợp với quyền lợi của người Do Thái. Ngoài ra tại các cường quốc Âu Châu, thế lực Do Thái có ảnh hưởng tuy âm thầm nhưng cũng mạnh mẽ lắm . Điển hình nhứt là Tổng Thống Sarkozy ( Pháp ) & Thủ Tướng Đức Schmidt ( Đức ) đều gốc Do Thái nên không bao giờ lên tiếng thực sự chống lại những vi phạm cam kết của Do Thái tại Trung Đông . Chính vì vậy đa số thành viên Liên Hiệp Quốc đã cho rằng thế lực Do Thái có ảnh hưởng quá lớn đến chính sách và biểu quyết về Trung Đông của các cường quốc Âu Mỹ . b) Tại sao thế lực Do Thái muốn Hoa Kỳ phủi tay bỏ miền Nam? Muốn biết rõ, chúng ta phải tìm hiểu lịch sử mất nước và dựng lại nước của người Do Thái. Vào năm 135 dân tộc Do Thái chính thức bị mất nước và phải lưu vong khắp nơi vì đế quốc La Mã. Thảm họa mất nước đó thường được dư luận Thiên Chúa Giáo cho là sự trừng phạt dân Do Thái đã đóng đinh giết Chúa Jesus và kẻ phản bội Judas chính là một người Do Thái. Chính vì chuyện này đã làm cho dân Do Thái bị kỳ thị trên bước đường lưu vong. Nhưng cũng chính vì có niềm tin mãnh liệt vào Do Thái Giáo, họ đã đoàn kết nhau lại dưới sự lãnh đạo của học giả Theodor Herzl trong đại hội thế giới đầu tiên tại Basel (Thụy sĩ) vào năm 1897. Từ đó, từng đợt một họ lén lút trở về quê hương Palestine. Thế Chiến thứ 2 và với sự yểm trợ tích cực của Hoa Kỳ đã tạo cơ hội ngàn năm một thuở để họ dựng lại đất nước vào ngày 14.5.1948 sau gần 2,000 năm lưu vong. Chỉ 11 phút sau đó Tổng Thống Hoa Kỳ đã lên tiếng công nhân quốc gia mới này, bất chấp mọi chống đối của thế giới Ả Rập và đã yểm trợ hữu hiệu cho Do Thái chống lại cuộc tấn công ngay sau đó của các quốc gia Ả Rập láng giềng và trong các cuộc chiến xảy ra sau này. Như vậy, Do Thái còn tồn tại đến ngày nay là nhờ Hoa Kỳ làm "lá bùa hộ mạng". Nhiều nghị quyết tại Liên Hiệp Quốc kết án Do Thái vi phạm cam kết tại Trung Đông chỉ vì duy nhứt Hoa Kỳ dùng quyền phủ quyết (veto) nên đành phải bỏ đi. Trong quá khứ, Hoa Kỳ từng giải kết (phản bội!) bỏ rơi đồng minh như Lào, Cam Bốt, Việt Nam, Đài Loan... , nhưng luôn luôn "sống chết" hết lòng với Do Thái, mặc dù quốc gia nhỏ bé này không mang lại lợi ích gì về tài nguyên hoặc vị trí chiến lược cho Hoa Kỳ, mà trái lại chính vì Do Thái, Hoa Kỳ còn gây rất nhiều hiềm khích (mang họa vào thân!) với thế giới Hồi Giáo dân số rất đông đảo (1,3 tỷ) và rất quan trọng về năng lượng dầu hỏa . Tất cả cho thấy rõ ràng vì thế lực Do Thái nắm giữ được các bộ phận huyết mạch tại Mỹ nên chính sách của Hoa Kỳ phải luôn luôn không được đi trái ngược lại với quyền lợi của quốc gia Do Thái. Từ đó, chúng ta mới hiểu rõ tại sao thế lực Do Thái muốn Hoa Kỳ phủi tay bỏ miền Nam Việt Nam. Đó là vì họ sợ Hoa Kỳ sa lầy và sự tốn kém khổng lồ tại chiến trường Việt Nam có thể đưa tới hậu quả Hoa Kỳ không còn khả năng giúp đỡ một cách hiệu lực nước Do Thái tồn tại như trong quá khứ Hoa Kỳ đã từng làm. Cho nên họ chủ trương Hoa Kỳ phải giải kết bỏ rơi miền Nam để trở về chuyên tâm lo cho Do Thái. Để thực hiện mục tiêu này họ đã có kế hoạch rõ ràng từng bước một. c) Kế hoạch Do Thái thúc đẩy Hoa Kỳ bỏ rơi miền Nam. Khởi đầu giải quyết cuộc chiến Quốc Cộng tại Lào vào đầu thập niên 1960, ông Ngô Đình Nhu đã ngạc nhiên và bất mãn thấy thái độ nhượng bộ quá mức của ông Averell Harriman (đặc trách bộ phận Viễn Đông của Bộ Ngoại Giao Mỹ) trong lúc đàm phán. Nên biết ông Averell Harriman (1891 - 1986) là một nhà tư bản lớn nổi tiếng gốc Do Thái và cũng là một đảng viên cấp lãnh đạo của đảng Dân Chủ ở Mỹ. Rõ ràng phía thế lực Do Thái muốn ngăn chận không cho Hoa Kỳ can thiệp với nhiều tốn kém ở Viễn Đông. Sự nhượng bộ rút lui này đã khiến lực lượng CSVN kiểm soát được phần lớn các địa điểm chiến lược tại Lào và thiết lập đường mòn Hồ Chí Minh vận chuyển nhân lực và võ khí vào để đánh chiếm miền Nam vào 30.4.1975. Từ khi nhậm chức, Tổng Thống Johnson (dân Texas!) cùng ban tham mưu luôn cứng rắn chủ chiến và không muốn Hoa Kỳ bị thua trận đầu tiên trong nhiệm kỳ của mình. Thế lực Do Thái lúc đó không có ảnh hưởng nhiều trong chánh phủ Tổng Thống Johnson để xoay đổi từ bên trong chính sách can thiệp quân sự của Tổng Thống Johnson, cho nên họ phải chờ đợi cơ hội thuận tiện để tấn công từ bên ngoài dư luận quần chúng. Đó là lúc cuộc chiến Việt Nam bùng nổ lớn bắt đầu từ cuối năm 1964 trở đi với các trận đánh dữ dội tại Bình Giã, Đồng Xoài, Đức Cơ... bắt đầu gây tử thương nhiều quân nhân Mỹ. Những hình ảnh quan tài phủ quốc kỳ kèm theo sau hình ảnh dã man và bất lợi (thổi phồng vụ Mỹ Lai & vụ Tướng Nguyễn Ngọc Loan! ) của chiến tranh được hệ thống truyền thông Hoa Kỳ -đa số gốc Do Thái quản trị- khai thác triệt để ngày đêm tạo một phong trào phản chiến lớn mạnh chưa từng thấy trên thế giới, không những tại Hoa Kỳ mà còn lan rộng khắp nơi trên nhiều quốc gia khác . Tướng độc nhởn Moshe Dayan -Bộ trưởng Quốc phòng của Do Thái- đột ngột tự qua Việt Nam 3 ngày (từ 25 tới 27 tháng 7 năm 1966) và cho báo chí chụp bức hình biểu diễn đang đi hành quân với lực lượng Hải Quân Mỹ. Sau chuyến "hành quân" chớp nhoáng đó, Tướng độc nhởn Moshe Dayan viết ngay đề nghị Mỹ nên rút quân ra khỏi Việt Nam vì không thể thắng cuộc chiến này được ( rất là vô lý vì thực sự hiện diện xem xét chiến trường VN chỉ có 1 ngày , mà dám đưa ngay đề nghị khủng khiếp như vậy ! ) . Dĩ nhiên lời đề nghị chủ bại này càng được thổi phồng bởi phong trào phản chiến và làm mất uy tín Tổng Thống Johnson. Tiếc thay sau này và mới năm ngoái đây, vẫn còn có những ký giả và bình luận gia Việt Nam ca ngợi những phân tích và đề nghị của ông tướng một mắt này, mà không hiểu đó chính là một trong những thủ phạm đã góp phần "khai tử" miền Nam! Israeli General Moshe Dayan on Patrol with US Marines - South Vietnam 1966 Phong trào phản chiến càng lên cao và đã khiến Tổng Thống Johnson vào tháng 3 năm 1968 phải quyết định không ra tái ứng cử. Sự xáo trộn tranh chấp kịch liệt trong đảng Dân Chủ đã tạo cơ hội hiếm có để cho ứng cử viên của đảng Cộng Hòa nắm chắc sự thắng cử. Vì vậy thế lực Do Thái đã gài được Kissinger từ năm 1957 làm cố vấn cho Nelson A. Rockefeller (Thống đốc New York) đang vận động ra tranh cử làm ứng cử viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa. Nhưng không ngờ Nixon thành công hơn và cuối cùng thăng cử làm Tổng Thống. Thấy vậy, Kissinger bèn trở cờ đầu quân theo Nixon và được trọng dụng làm Cố vấn An ninh. Thế lực Do Thái còn đưa được thêm nhân sự gốc Do Thái vào trong guồng máy cầm quyền Mỹ. Đáng kể nhứt là Bộ trưởng Quốc phòng James Schlesinger, Cố vấn đặc trách Nội vụ John Ehrlichmann (1925 - 1999)... Với những chức vụ then chốt này, họ đã thành công bày mưu cho Nixon bỏ rơi miền Nam. Bắt đầu với chương trình Việt Nam Hóa Chiến Tranh sau biến cố Tết Mậu Thân 1968 để từng bước giảm con số lính Mỹ tử vong và bớt dần sự hiện diện của Hoa Kỳ tại miền Nam. Đến năm 1971, Kissinger bí mật qua Trung Hoa tìm cách tái bang giao với chính quyền Bắc Kinh và đưa đến thỏa hiệp Thượng Hải 1972 giữa Mao Trạch Đông và Nixon. Trên bề mặt, thỏa hiệp này chỉ công nhận một nước Trung Hoa cho thấy Hoa Kỳ bỏ rơi Đài Loan trên chính trường thế giới, nhưng bên trong thực tế Kissinger nhằm sửa soạn sự rút lui an toàn cho quân đội Mỹ ra khỏi miền Nam với sự bảo đảm của Trung Cộng. Quả nhiên, chỉ sau đó chưa đầy một năm, Kissinger đã dùng đủ mọi mánh khóe, kể cả đe dọa tánh mạng các cấp lãnh đạo VNCH, thành công trong việc ép buộc VNCH ký kết Hiệp Định Paris vào ngày 27.1.1973 để quân đội Hoa Kỳ được an toàn rời khỏi miền Nam. Phía dư luận báo chí quốc tế đã sớm thấy rõ âm mưu của Kissinger và đã ví bản hiệp định này giống như tờ khai tử cho miền Nam Việt Nam. Chính ngay Kissinger cũng đã tiết lộ bề trái của bản hiệp định cho Cố vấn đặc trách Nội vụ John Ehrlichmann của T.T Nixon như sau: "Tôi nghĩ rằng nếu họ (chánh phủ VNCH) may mắn thì được 1 năm rưỡi mới mất". Tương tự , Kissinger đã trấn an T.T Nixon là: “ Hoa Kỳ phải tìm ra một công thức nào đó để làm cho yên bề mọi chuyện trong một hay hai năm sau, sau đó thì …chẳng ai cần đếch gì nữa . Vì lúc ấy, Việt nam sẽ chỉ còn là bãi hoang vắng ”. Bởi vậy thảm họa 30.4.1975 xảy ra là điều tất nhiên đúng như tính toán dự trù của Kissinger và thế lực Do Thái. Chỉ sau Hiệp Định Paris khoảng 9 tháng, cuộc chiến Jom Kippur vào ngày 6.10.1973 giữa Do Thái và các quốc gia Ả Rập láng giềng xảy ra. Lần đầu tiên trong lịch sử tái lập quốc, Do Thái bị thua trận và mất một số lớn phần đất chiếm đóng trước đây. Đáng lẽ Do Thái còn có thể bị thua nặng nề hơn nữa, nhưng giờ chót nhờ có Kissinger thuyết phục được Nixon nỗ lực can thiệp giúp Do Thái nên tình thế không còn bi đát nhiều. Tuy nhiên, sau đó Tướng độc nhỡn Moshe Dayan phải từ chức Bộ trưởng Quốc phòng vì chịu trách nhiệm bị thua trận. 4) Kết luận Biến cố thua trận lần đầu tiên Jom Kippur năm 1973 cho thấy thế lực Do Thái nhìn rất xa và rất có lý với nỗi lo sợ Hoa Kỳ vì bị sa lầy ở chiến trường Việt Nam nên không còn có thể chuyên tâm giúp cho Do Thái thắng trận như trước đây. Cho nên không gì ngạc nhiên khi thế lực Do Thái phải vận dụng toàn diện từ trong lẫn ngoài để thúc đẩy và buộc giới lãnh đạo Hoa Kỳ phải bỏ rơi miền Nam. Bí ẩn về lý do và động lực thúc đẩy Hoa Kỳ phải rút quân bỏ rơi miến Nam được che dấu tinh vi không đưa ra dư luận nổi , bởi vì phần lớn hệ thống truyền thống báo chí quan trọng nằm trong tay thế lực Do Thái hoặc bị họ ảnh hưởng kiểm soát không cho phép làm hoặc sợ bị mang tiếng bài Do Thái ( Anti-Semitism ) . Cho nên đến 35 năm sau dư luận vẫn còn bị xí gạt. Điển hình , về phía dư luận ngoại quốc vẫn còn có những học giả ( thí dụ : Tiến sĩ Stephen Randolph trong Hội Thảo "Việt Nam, 35 Năm Nhìn Lại" (“Vietnam – a 35 Year Retrospective Conference”) tại Washington D.C. vào ngày 9.4.2010 ) lầm lẫn hoặc cố tình cho rằng Hoa Kỳ vào năm 1972 muốn tái lập bang giao với Trung Cộng nên phải rút quân ra khỏi miền Nam ( chịu thua ! ) vì đang câu con cá to hơn ( “has bigger fish to fry” ) . Thực tế Hoa Kỳ đã có kế hoạch bỏ rơi miền Nam từ khi Kssinger bước vào Tòa Bạch Ốc năm 1969 với gia tăng Việt Nam Hóa Chiến Tranh . Về phía Cộng Sản Bắc Việt , ngoại trừ lợi thế sẵn có của đường lối độc tài cuồng tín trong chiến tranh dám vô nhân đạo dùng chiến thuật biển người hy sinh " nướng quân " hàng loạt trên chiến trường ( theo nhận xét của Tướng Westmoreland ! ) , họ không ngờ có được sự giúp đỡ hữu hiệu của thế lực Do Thái tạo ra phong trào phản chiến đưa tới tình trạng " Đồng Minh tháo chạy " ( từ ngữ theo Tiến sĩ Nguyễn Tiến Đức !) bỏ rơi VNCH . Thực tế , nếu không có sự phản bội của thế lực Do Thái qua sự nắm quyền của ê kíp Kissinger thì chưa chắc gì Cộng Sản Bắc Việt sớm thắng trận . Như vậy miền Nam chỉ cần cầm cự được vài năm cho đến khi Tổng Thống Reagan nắm quyền và với tài lãnh đạo xuất sắc cương quyết nổi tiếng của ông này chắc chắn miền Nam sẽ được yểm trợ đầy đủ ( đã xảy ra như vậy tại Nam Mỹ và A Phú Hản ! ) để không thể dể dàng rơi vào tay cộng sản như đã xảy ra trong ngày 30.4.1975. Đa số người Việt chúng ta đều có tâm tình thiện cảm với dân tộc Do Thái ( một phần bị ảnh hưởng qua tác phẩm lừng danh " Về miền đất hứa / Exodus " của tác giả Leon Uris ) vì ngưỡng mộ tinh thần đoàn kết và chiến đấu dũng cảm của họ sau 2000 năm lưu vong đã thành công trở về tái dựng lại quốc gia Do Thái nhỏ bé bất chấp trước mọi đe dọa của Khối Ả Rập khổng lồ. Cũng trong cảm tình nồng nàn đó , Học giả Nguyễn Hiến Lê vào năm 1968 mang sức ra viết tác phẩm " Bài học Israel ( Do Thái ) " . Nhưng thực tế chính trị cho thấy tham vọng thủ đoạn của Do Thái sau khi tái lập quốc , nên chính ông đã không ngần ngại lên tiếng chỉ trích nặng nề. Đó cũng là tâm trạng của chúng tôi khi biết qua Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy và Linh mục Cao Văn Luận khám phá ra mưu sâu của thế lực Do Thái khiến xảy ra thảm họa 30.4.1975 cho quê hương Việt Nam và dẩn tới hiểm họa mất nước vào tay Trung Cộng. Chúng tôi tin rằng Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy và Linh mục Cao Văn Luận đã đi bước tiên phong đầu tiên tiết lộ những bí ẩn về thảm họa 30.4.1975 và trong tương lai sẽ được giới truyền thông báo chí chú tâm nghiên cứu khai triển tích cực để lịch sử Việt Nam và thế giới mai sau không còn bị sai lầm nữa. Mong thay ! Sinh Tồn chuyển |
* XIN CÙNG NHAU THĂ'P NÉN HƯƠNG LÒNG ĐÊ'N NHỮNG VỊ TƯỚNG LẢNH và NHỮNG CHIÊ'N SỈ VÔ DANH QLVNCH VỊ QUỐC VÔNG THÂN *
Mừng 38 năm giải phóng miền... Bắc
No China Shop
Thảm họa dịch thuật trên tấm bia cây gạo hơn 700 tuổi
Trên các diễn đàn và mạng xã hội mấy hôm nay, người ta đang “chuyền tay nhau” bức ảnh chụp tấm bia công nhận cây gạo cổ thụ hơn 700 tuổi ở khu vực đền Mõ (thôn Nghi Dương, xã Ngũ Phúc, H.Kiến Thụy, Hải Phòng) là Cây Di sản Việt Nam.
Bức ảnh trên nằm trong mục “Phóng sự ảnh” của trang “Diễn đàn trí thức Thủ đô” (husta.org.vn) của Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thuật thành phố Hà Nội.
Tuy nhiên, điều khiến các cư dân mạng bàn tán xôn xao chính là những từ chuyển ngữ tiếng Anh rất ngây ngô trên in trên tấm bia.
Cụ thể, cụm từ “Cây gạo đại thụ” được dịch là “Plant rice university acceptance” (!), và năm “Giáp Thân” được phóng tác thành “Body Armor”!
Không khó để nhận ra rằng giữa cụm từ tiếng Việt và phần chuyển ngữ tiếng Anh khác xa nhau “vời vợi” như thế nào. Tuy nhiên, điều đáng nói hơn chính là sự cẩu thả đến mức khó chấp nhận đối với một công trình có tính biểu tượng cao như tấm bia nói trên.
Thiết nghĩ các cơ quan chức năng nên xem xét việc cấp một “phó bản” chuẩn xác hơn để thay cho tấm bia đang hiện diện tại đền Mõ.
![]() Cây gạo đại thụ trồng từ năm 1284 ngay giữa sân đền Mõ - Ảnh: Nguyễn Thông |
"Được biết, đã có không ít khách tham quan trong đó có tôi phát hiện ra sai sót chuyển ngữ trên tấm bia trên và nhắc nhở ban quản lý đền Mõ chỉnh sửa. Còn hiện tấm bia đã được chỉnh sửa chưa thì tôi không biết", anh N.T, người từng tới đền Mõ tham quan và nhìn thấy tấm bia trên cho iHay.vn biết.
| "Giải mật" tấm bia kỳ lạ Ngay khi chuyền tay nhau tấm hình này, dân mạng đã ngồi suy ngẫm những hàng chữ tiếng Anh "thâm thúy" của tấm bia từ đâu mà có. Dưới đây là "thành quả giải mật" tấm bia của các cư dân mạng: * Giáp Thân = " Body Armor" . - "giáp = áo giáp => Armor" và "thân = thân thể => body". - Suy ra "Giáp thân" có nghĩa là Năm con khỉ, mà trở thành "áo giáp chống đạn toàn thân". * "Cây gạo đại thụ" = "Plant rice university acceptance " . - cây = plant. - gạo = rice - đại = đại hoc = university - thụ= hấp thụ = acceptance Khó đỡ thật! |
MƠ`i ĐỌC > Bài viê't vạch trâ`n BỘ MẶT THẬT
Không biết tác giả bài viết có hư cấu câu chuyện hay không , nhưng can đãm lột trần tâm tư và hoàn cảnh " khốn nạn " của nhân vật trong truyện that là chí lý . Tôi hiểu , cãm phục và thương tâm trạng người lính nhảy dù . Mời Quý vị đọc
Thanks,
Nguyen Trai
KIẾP CẦM CHIM
Tôi được sanh ra trong cái ngày chẳng có nhà thương nào mở cửa ở Saigon cả . Bệnh nhân lại còn bị đuổi
về nhà nằm chờ thời ! Mỗi năm tới ngày sinh nhật của tôi , cả nước Việt nam ăn mừng . Từ ông lớn tới thằng con
nít đều được nghỉ lễ . Đó là ngày toàn dân miền Nam bị "phỏng giái".... 30/4/75 .
Ngày năm đó mọi sinh hoạt lộn tùng phèo khi bộ đội miền Bắc "giải phóng" thành phố Saigon , cứ điểm cuối
cùng của miền Nam , một thời vang danh là hòn ngọc Viễn đông . Dân chúng ồ ạt kiếm đường chạy ra ngoại quốc
bất kể nơi đâu . Người ở lại , lòng hoang mang tột độ vì con đường sống u tối mở ra trước mắt .
Bố mẹ tôi lúc đó đang ở tại khu ngã ba chú Ía , Xóm mới , quận Gò vấp , gần khu nhà chứa "chị em ta", nói rõ ra
là nghề "làm đĩ". Bố là lính nhảy dù bị thương , quân đội cho giải ngũ . Bố xin được việc làm vệ sinh trong Tổng y
viện Cộng hòa . Mẹ có cái xe nhỏ bán thuốc lá lẻ và vé số ngoài cổng . Cuộc sống đang ung dung nhàn hạ , bây
giờ chẳng biết ra sao ?
Mấy ngày nay súng nổ đì đùng khắp nơi trong thành phố . Nhà giầu lo chạy ra nước ngoài . Nhà nghèo thì hè
nhau đi lượm đồ đạc của các gia đình "hốt hoảng ra đi bằng mọi giá" này .
Từ sáng sớm hàng xóm rủ nhau lên bến Bạch đằng hoặc ra phi trường Tân sơn nhất để lượm xe Honda , xe hơi
mà những người "bỏ của chạỵ lấy người" quyết tâm tránh "thiên đàng cộng sản" vất lại đầy đường. Có người vào
các trại lính Việt nam Cộng hòa cũ bỏ trống , lục lọi trong các két sắt để kiếm tiền , dụng cụ văn phòng nào khiêng
được là cứ việc khiêng về nhà .
Trong khi đó bố tôi lo chạy đôn chạy đáo , hỏi thăm kiếm bà mụ để đở đẻ cho mẹ tôi . Khi ông mang về được
cô y tá bị "lính giải phóng" tống cổ ra đường thì mẹ tôi đã "rặn"....lòi ra tôi rồi . Cô y tá bất đắc dĩ trở thành bà mụ
này cuối cùng cũng làm mọi việc hoàn tất trong điều kiện ngặt nghèo , không một tí thuốc men gì hết ! Số tôi cũng
hên , "cô mụ" xài nước muối đun sôi mà tôi cũng không bị nhiễm trùng !
Bố nói , sau khi tôi được sanh ra , mẹ không có sữa vì mẹ tôi thuộc loại đàn bà "vu khống" tức là "không...vú". Bố
không tìm đâu ra được một cửa hàng tạp hóa mở cửa để mà mua . Mà dù họ có , họ cũng không bán . Ngày mai
không biết thế nào , ai cũng đóng cửa chờ thời . Mẹ đành nấu nước cháo cho tôi bú . Những ngày tháng tiếp theo
cả nước đói "rã họng" nên tôi cứ "hạnh phúc... triền miên" bú nước cháo đường !!!
Nghe hàng xóm mách nước , bố đưa mẹ tôi ra phường cho ông cán bộ y tá "chẩn bệnh" để ông cấp giấy cho mẹ
tôi được mua sữa nhà nước . Mẹ phải đi tới đi lui 3 lần , ông cán bộ "khám" ngực rất kỹ . Ngày thứ 4 mới biên cho
mẹ được mua 3 hộp sữa . Bố về nhà tức mình chửi toáng lên : Đ.M cái thằng cán ngố , hai tay nó bóp tới bóp lui
muốn nhão cái ngực vợ tao mà nó chỉ cho được có 3 hộp !
Vài tháng sau , tình hình mới tạm ổn . Sau khi bố bị kêu gọi đi học tập 3 ngày rồi cho về , cán bộ phường khóm
cứ khuyến khích gia đình tôi đi kinh tế mới .
Bố tôi lấy tiền dành dụm mua một chiếc xích lô , chạy kiếm cơm hàng ngày . Thời buổi khó khăn , tranh tối tranh
sáng , ai cũng lo thủ thân , không ai dám ăn tiêu phung phí nên bố kiếm chẳng đủ tiền lo cho gia đình ăn sung mặc
sướng như xưa nữa .
Nhờ trời thương tôi vẫn "èo uột" lớn lên . Cái khó nó bó cái khôn , tự nhiên con nít xã hội chủ nghĩa lại khôn "ngang
xương" trước tuổi . Năm lên 3 , tôi đã biết đi sắp hàng dành chỗ cho mẹ tôi mua nhu yếu phẩm mà nhà nước "ưu ái"
bán cho mọi gia đình mỗi tháng một lần gồm 9kg gạo cho một người , ít xà bông , bột ngọt , đường và 1kg thịt .
Tôi khoái nhất là miếng thịt này . Cả tháng bố mẹ và tôi chỉ ngày 2 bữa vỗ bụng rau... bình bịch , họa hoằn lắm mới
được miếng cá con nếu ba tôi kiếm được thêm chút đỉnh . Thời buổi này ai cũng "rách" hết , bất khả kháng họ mới
đi xích lô .
Miếng thịt đối với tôi lúc đó nó "vĩ đại" vô cùng . Mẹ mang về mua thêm 2 trái dừa khô , lấy cùi xắt từng lát mỏng rồi
bỏ vào nồi kho chung với thịt . Bố mẹ thì ăn dừa , tôi được ăn thịt . Tuy rằng mỡ nhiều hơn nạc nhưng tôi nhai miếng
thịt sao nó béo ngậy trong họng , đã quá chừng . Chỉ tiếc rằng cơm có hạn , bố mẹ cũng nhường cho tôi mà tôi cũng
ăn không đủ no .
Bố tôi chỉ là binh nhì bị thương được cho giải ngũ đã lâu mà Đảng vẫn liệt ông vào hàng Ngụy . Ông biết tương lai
của tôi mù tịt nên ông không tha thiết gì cho tôi đi học . Đến khi "hội phụ nữ" phường nhắc nhở mẹ tôi , ông đành
phải cho tôi đến trường với bộ quần áo cũ tôi vẫn mặc hàng ngày .
Được đi học , tôi vui lắm . Những ngày đầu , cô giáo dạy tôi học ca . Về nhà tôi "rống cổ" hát biểu diễn cho bố mẹ tôi
nghe : Ai yêu bác Hồ chí Minh hơn chúng em nhi đồng.....
Tôi chẳng thấy bố mẹ khen mà mặt hai ông bà bí xị . Bố nói : bố nghe cái loa phát thanh ngoài đường hát mỗi ngày
, bố đầy lỗ tai rồi , con làm ơn đừng hát nữa .
Khi tôi lên học lớp 8 , có trí khôn , tôi mới biết nguyên do tại sao bố buồn . Tôi mặc cảm và thù cái gốc "Ngụy" của
bố . Dẫu vậy tôi vẫn thương yêu bố mẹ tôi lắm . Từ từ tôi tập quên những bài học sặc mùi chiến tranh từ khi còn hỉ
mũi chưa sạch . Nào là thằng đế quốc Mỹ , thằng Ngụy , anh giải phóng quân , anh bộ đội vượt Trường sơn , anh
hùng này anh hùng nọ . Có cả B52 , pháo , tăng .v..v..mà tôi chẳng hiểu gì hết .
Tôi cũng chẳng còn cố gắng phấn đấu để vào Đoàn với Đảng nữa . Cái khăn quàng đỏ trên cổ bắt đầu ám ảnh tâm
trí tôi . Nhiều lúc tôi quá chán nản , muốn nghỉ học cho xong . Đêm đêm cầu xin có người cho tôi việc làm có tiền là
tôi nghỉ học ngay .
Từ khi được "đổi đời" bố mẹ tôi quyết định không sanh thêm . Trời "thương" kẻ bần hàn , bố mẹ bị bể "kế hoạch"
hai lần nên tôi lại có thêm 2 thằng em trai "gốc Ngụy" nữa !!!
Thỉnh thoảng trong bữa cơm tối , bố hay kể cho chúng tôi nghe về đời sống quân ngũ của bố , những trận đánh hào
hùng của đơn vị nhảy dù kiêu hùng trong quân đội Việt nam cộng hòa . Trong giây phút đó tôi mới thấy mặt bố rạng rỡ ,
chứ lúc nào mặt bố cứ như người bị trĩ kinh niên .....
Mặc dù thiếu ăn thường trực , năm 15 tuổi thân thể tôi đã phát triển đầy đủ 3 vòng rõ rệt , chứ không "vu khống"
như mẹ , mặt mũi giống bố nên đẹp hơn mẹ nữa . Năm đó tự nhiên không biết Đảng nghĩ sao mà lại ra chính sách
đổi mới kinh tế . Dân đen có quyền làm ăn cá thể , không còn phải thắt lưng buộc bụng như trước .
Bây giờ ai cũng làm có tiền nhiều hơn . Cái đám dám ăn xài có 2 loại : một là gia đình có thân nhân ngoại quốc
gởi tiền về , hai là đám cán bộ tham nhũng ăn hối lộ trên đầu trên cổ dân đen . Mỗi ngày thức dậy , ai cũng nghĩ
cách làm sao hôm nay kiếm ra tiền để tiêu xài , hưởng thụ . Không cần nghĩ đến lương tâm , bà con họ hàng thân
thuộc . Lừa được ai để kiếm tiền cứ việc "hân hoan" mà lừa . Từ từ tệ nạn trộm cắp , đĩ điếm cũng theo trào lưu
"đổi mới" tràn lan khắp nơi . Lúc này chỉ có đám công an , từ "ông con" tới "ông nhớn" là ngồi mát ăn bát vàng....
Mẹ bây giờ lại đem cái xe bán thuốc lá lẻ ra trước nhà thương làm tiếp . Mặc dù bà phải lo lót cho anh công an khu
vực ở đó nhưng thỉnh thoảng cũng bị công an quận "hốt" như thường . Rừng nào cọp đó mà !
Một hôm , bữa cơm chiều không thấy bố về , cả nhà đang lo lắng . Tới tối ông về nhà , đầu quấn băng trắng hếu .
Ông sụt sùi kể lại việc bị tụi du đảng ăn cướp cái xe xích lô . Ông đánh nhau với tụi nó bị lỗ đầu phải vô nhà thương
băng bó vết thương . Suốt đêm ông lên cơn sốt rên hừ hừ làm tôi đứt từng khúc ruột . Tôi quyết định nghỉ học luôn .
Sáng hôm sau tôi lặn lội đi gõ cửa nhà giàu , xin ở đợ kiếm tiền giúp bố . Tôi đi cả ngày cũng chả ai dám mướn .
Mấy tuần nay bố nằm nhà than vắn thở dài không biết làm cái gì để sống . Mọi chi tiêu trong nhà đều nhờ vào cái
xe bán thuốc lá và vé số của mẹ , chẳng đủ mua gạo mà ăn . Hai đứa em đói nheo nhóc , khóc lóc suốt ngày .
Tôi cầm lòng không được , bèn âm thầm qua bên cái động đĩ gần nhà , xin bán trinh . Bà chủ động hẹn tôi 3 ngày ,
sẽ dẫn mối cho tôi .
Thế là cái "đáng giá ngàn vàng" của tôi bây giờ nó rẻ như bèo , bán được có 1 chỉ thôi . Sau 3 đêm tê buốt , rã rời
từ tâm hồn đến thể xác trong vòng tay của ông cán bộ nhà nước ham hố , hùng hục như con hổ đói , tôi như người
sắp chết . Ông lại đáng tuổi bố , càng khiến tôi ghê tởm những dấu ấn của ông để lại trên thân thể tôi .
Ba ngày liền , cả nhà không ai biết tôi đi đâu . Sáng ngày thứ 4 tôi thất thểu mò về , tay cầm chiếc nhẫn vàng một
chỉ đưa cho bố và thuật lại mọi chuyện . Mẹ ôm tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc . Bố mắt trợn ngược
muốn đứng tròng , nghiến răng rào rạo . Tôi không còn giọt nước mắt nào nữa cả vì đã khóc suốt 3 ngày rồi....
Cuối cùng tôi khuyên ba nên đi mua cái xe xích lô khác để làm kiếm cơm cho gia đình . Ông không nói gì , mặt cứ
đằng đằng sát khí chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ai đó . Ông say xỉn suốt 2 ngày liền . Tới ngày thứ 3 ông đem về cái
xe xích lô cũ . Đằng sau lưng xe ông kẻ bảng hiệu tên NGÀN VÀNG do chính tay ông nắn nót viết lên bằng hộp sơn
màu đỏ chói . Tôi ôm bố khóc ròng . Ông cũng siết chặt tôi mà khóc mùi mẫn theo . Lần đầu tiên cả nhà mới thấy
được giọt lệ của bố....!
Sau chuyện này bố mẹ thấy tôi trưởng thành trước tuổi nên không muốn dạy bảo khuyên lơn tôi như xưa . Bố mẹ
cũng chẳng lo được gì cho tương lai đời sống anh em tôi nên ông bà cứ để tôi muốn làm gì thì làm .
Bà chủ động thì cứ dụ dỗ tôi đi theo con đường "làm điếm" vừa nhàn vừa có nhiều tiền . Tôi vẫn để ngoài tai . Đến
khi em tôi bị sốt xuất huyết vô nhà thương , không có tiền lo lót cho bác sĩ y tá nên họ không chịu tận tình chữa trị .
Tôi đành qua mượn tiền bà chủ động để thi hành "thủ tục đầu tiên" (tiền đâu) của dân đen khi tới "cửa quyền nhà nước"
Tôi hứa với bà khi nào em tôi "xuất viện" , tôi sẽ đi làm cho bà .
Tôi còn quá trẻ . Trang điểm lên trông tôi đẹp mê hồn . Bà chủ động xếp tôi vào hàng gái gọi , chỉ dành cho khách
sộp nhiều tiền , hầu hết là đám cán bộ nhà nước . Khi nào có mối bà mới điện thoại cho tôi "đi khách".
Tôi kiếm bao nhiêu tiền đều dành dụm để lo cho em tôi ăn học đàng hoàng . Bạn bè cùng nghề cứ rủ tôi cờ bạc ,
hút thuốc , chích choác giải sầu , tôi dứt khoát không hùa theo .
Họ cứ hay nói đùa với tôi rằng : tụi mình làm cái nghề hạ cấp này nó có "số kiếp" cả , thoát ra không được đâu .
Ca sĩ có cái "kiếp cầm ca" , còn tụi mình thuộc loại "kiếp cầm chim"....! Nói xong họ cười thoải mái . Tôi cười không
nổi . Tôi nhất quyết , lòng bảo dạ , sau khi dành dụm khá tiền , em tôi học hành tới nơi tới chốn , tôi sẽ bỏ nghề , kiếm
người chồng tánh nết như bố , không cần đẹp trai , để xây dựng tương lai .
Tôi đưa tiền cho mẹ nhưng mẹ nhất định không lấy . Mẹ bảo : nếu bố mẹ nhận tiền này của con , làm sao bố mẹ dám
nhìn bàn thờ tổ tiên đây . Con cứ giữ để lo cho thân con . Bố mẹ luôn cám ơn con đã lo cho các em và phụ giúp cái ăn
cái mặc cho gia đình !!!
Năm 20 tuổi , thân hình tôi "xuống cấp" , tôi không được làm gái gọi nữa mà trở thành gái thường trực trong động ,
túc trực ngày đêm để sẵn sàng "ứng chiến" . Tiền thu nhập lại ít đi , không biết chừng nào tôi mới thoát kiếp ...
Hai năm sau tôi gặp một "mối thường trực" . Lần nào vào động , anh cũng kiếm tôi . Trông anh có vẻ bụi đời , chắc
sấp xỉ tuổi tôi . Người Bắc rặc "75", ốm tong teo như người bị sốt rét kinh niên .
Sau vài lần "hùng hục" với nhau , anh rủ tôi đi ăn , đi chơi mỗi đêm khi nào tôi rảnh . Từ từ anh khai ra hết cái gia
phả nhà anh vì anh muốn cưới tôi làm vợ .
Bố anh là bộ đội vượt Trường sơn . "Giải phóng" xong ông được làm phó giám đốc cơ quan . Có chức , có quyền
và nhất là có tiền tham nhũng hối lộ , ông "cuỗm" được một em "khoái tiền" , sạch nước cản , người Saigon chính
hiệu . Hàng ngày em "ra chiêu" độc đáo trên giường làm ông quên mẹ nó vợ con ông đang ngày đêm mong ngóng
tin tức người chồng đã đi B hơn 10 năm trời , không tin tức .
Vô tình có người bạn cùng làng về Bắc thăm nhà , nói cho vợ ông biết . Bà buốn lắm , bèn xin chuyển công tác vào
Nam để xem sự thật ra sao . Hơn nữa bạn bà nói trong đó kiếm tiền dễ lắm . Đời sống sung túc , tiện nghi vật chất
hơn ngoài Bắc nhiều . Bà càng háo hức ôm giấc mộng làm giàu . Dẫu rằng bà đang có chức lớn trong cơ quan , bà
cũng dứt khoát vào Nam .
Bà ôm con vào Nam , được Đảng "bố trí" cho làm chủ nhiệm hợp tác xã . Bà còn được cấp cho 1 căn nhà cũ do tên
"ôm chân đế quốc" bỏ lại . Căn nhà 2 tầng đúc tuy nhỏ nhưng đối với mẹ con bà sao nó lại "hoành tráng" đến thế !
Chỉ sau 1 tháng là các đồng chí của bà bàn với bà cách "kiếm tiền" bỏ túi . Đời sống bà thay đổi hẳn . Nhà cao cửa
rộng , tiền bạc rủng rỉnh , bà cũng quên bố nó thằng chồng khốn nạn bỏ mẹ con bà ...
Bà cứ ở vậy kiếm tiền nuôi con làm giàu . Vả lại cũng chẳng có ma nào thèm lấy bà vì bà cũng thuộc loại "hăng rô" ,
răng cỏ cứ như là hàng rào ấp chiến lược của "thằng Diệm" vậy . Bà biết đứa nào mà ngó tới bà là nó ngó cái túi tiền
của bà thôi . Bà cưng thằng con lắm . Nó chẳng chịu học hành gì . Tối ngày chỉ xin tiền bà đi chơi . Bà chửi nó chừng
nào nó đi nhiều chừng đó . Bà thấy nó ốm yếu nay đau mai đau cũng làm ngơ cho nó chơi nhưng bà không ngờ là
nó "chơi bời đĩ điếm" tới bến luôn ....
Anh thú nhận với tôi là mẹ anh không biết anh đi chơi gái vì thấy anh ốm yếu quá . Ngày nào anh cũng chơi , chỉ toàn
gái phế thải đứng đường , gặp tôi thì anh ngưng , chỉ biết có tôi thôi .
Một hôm anh đưa cho tôi 3 lượng vàng . Anh nói anh mới cạy tủ của mẹ anh và bỏ nhà đi luôn để sống với tôi . Thời
gian qua , tấm chân tình của anh cũng làm tôi cảm động . Mặc dù biết tôi làm đĩ nhưng anh vẫn muốn lấy tôi làm vợ ,
vì thế tôi xiêu lòng , đồng ý sống với anh như vợ chồng mà lòng thì không yêu anh .
Tôi không dám đưa con "kẻ chiến thắng" về trình diện "ông chiến bại", sợ bố nổi cơn uất hận mất nước mà chết nghẹn
trong lòng thì lại khổ cho tôi . Hai đứa tôi mướn căn phòng trọ rẻ tiền để sống . Anh chẳng biết làm ăn gì , tôi tính sao
anh nghe vậy . Tôi tính tới tính lui , thử buôn bán vặt ngoài lề đường . Vốn cứ từ từ bay mất . Cuối cùng tôi lại trở về
cái kiếp cầm chim ! Ngày ngày anh lại chở tôi đi làm nuôi anh .
Mấy lần anh về thú thật với mẹ là anh đã có vợ người Nam , xin bà cho anh làm đám cưới . Bà thuộc loại "răng đen
mã tấu , ăn chắc mặc bền" chỉ sợ thêm đứa con dâu phá của nữa thì căn nhà này với 2 đám đất được Đảng "chia chác"
cho , sẽ từ từ bay mất khi bà nằm xuống . Bà nói với anh , bà đã chọn vợ cho anh rồi . Bà chỉ tin gái Bắc thôi . Anh nhất
định không chịu và tiếp tục bỏ nhà ra đi .
Mấy năm sau anh bàn với tôi xin đứa con trai về nuôi rồi đem về nói dối mẹ anh đó là con ruột , xin bà nhận cháu nội .
Không ngờ "cái đòn tình cảm" này lại "ăn tiền" . Nhìn đứa bé kháu khỉnh , bà nghĩ nó giống tôi , trông đẹp quá nên bà
cũng mê tít thò lò.....Hơn nữa trên 5 năm qua , con bà bỏ bà cô quạnh một mình , những lúc ốm đau bà lủi thủi một mình ,
tủi thân lắm , chỉ mong anh trở về , bà sẵn sàng tha thứ tất cả .
Thế là bà đồng ý cho chúng tôi về ở chung . Không có cưới hỏi , chỉ làm hôn thú mà thôi . Anh nói với tôi để từ từ anh
tính vì trước sau gì tài sản này cũng thuộc về anh . Tôi thấy gia sản của bà cũng phát thèm....
Bố mẹ tôi khi nghe anh thuộc con cháu "bên thắng cuộc" , ông nhất định không thèm kết thông gia . Dù chịu bao đắng
cay của người "bên thua cuộc" bị kẹt lại , ông vẫn hiên ngang ngẩng mặt nhìn đời , cố gắng giữ chút phẩm cách cuối
cùng của người chiến sĩ nhảy dù quân lực Việt nam cộng hòa . Bố vẫn nói : mình nghèo thật nhưng lúc nào cũng phải giữ
lấy tư cách của con người . Ông còn cầu mong cho chúng tôi bỏ nhau nữa .
Mẹ anh muốn đưa tôi vào làm với bà , tôi không chịu . Cuộc sống tôi "nhàn hạ" quen rồi , không chịu cực nổi . Tôi xin bà
mở cho tôi cái tiệm cà phê hoặc cửa hàng bán tạp hóa . Bà thấy tốn tiền quá , bà không chịu chi tiền cho tôi làm ăn nuôi
con bà .
Cuối cùng bà cho được vài chục triệu , tôi mở cái sạp bán cà phê nước ngọt như mẹ tôi trước cửa nhà thương . Bán
lời không bao nhiêu mà ăn tiêu phung phí đã quen nên tôi vừa bán vừa "chài" mấy tên mê gái nuôi tôi . Khi kiếm được
"con mồi" tôi lại giả bộ về thăm mẹ tôi để lén đi chơi với người tình . Anh vẫn tin tưởng tôi , không nghi ngờ gì hết .
Từ ngày tôi về ở chung với mẹ chồng , anh được bà "vổ béo" để sinh cho bà 1 thằng cu nữa . Bà đâu biết rằng "chim"
con bà đã biếng "hót" từ lâu . Càng ngày anh càng tiều tụy , lờ đờ như thằng chết rồi . Bà có thằng con duy nhất nối dõi
tông đường của thằng chồng "mất nết", bà chỉ sợ nó "ngủm củ tỏi" nên chạy thầy chạy thuốc cho nó hết mình . Cứ nghe
ông lang nào hay là bà hốt thuốc về cho anh uống....
Hằng ngày tôi đem thằng con nuôi ra chơi với tôi , đóng vai "gái 1 con trông lột tròng con mắt" để câu "cá mập" . Tôi
cũng mới hơn 30 tuổi đầu , phấn son "đậm đà" một chút , trông cũng còn trẻ đẹp chán .
Vậy mà mấy năm sau mới có "một thằng dính chấu" . Con cá này hết xảy : việt kiều Mỹ . Anh về VN thăm thân nhân
nằm nhà thương . Trong khi ngồi uống cà phê chờ tới giờ mở cửa , thấy chàng cũng đáng tuổi cha tôi mà cứ "địa" vào cái
cổ áo khoét sâu hết cỡ trên ngực tôi một cách lộ liễu , tôi bắt đầu "tấn công con mồi" . Nhìn cách ăn mặc của chàng tôi
biết chàng chắc chắn thuộc loại "Việt kiều yêu.... gái".
Tôi ngồi sát bên chàng cho mùi nước hoa ngọt dịu bay vào mũi chàng , mắt buồn vời vợi nhìn chàng cất tiếng "hót" ,
thảm não ca bài "kiếp nghèo" do tôi sáng tác , đã thuộc nằm lòng trong bụng tôi từ trước :
"Em bị chồng bỏ đã lâu . Sáng sớm em phải đem con ra đây để buôn bán kiếm cơm nuôi nó . Đâu có ai đưa nó đi
học mẫu giáo . Buôn bán lại cứ bị công an thỉnh thoảng hốt hết về đồn , vừa mất vốn còn phải đóng phạt . Nhiều khi
em muốn tự tử cho xong nhưng thấy cháu còn nhỏ nên em lại thôi ..............."
Vừa nói tôi vừa cố "nhỉ" ra vài giọt nước mắt . Gái VN coi phim Đại hàn đã quen nên đóng cảnh khóc dễ dàng lắm .
Không ngờ chàng cũng thuộc loại "dê gác chuồng", chàng đặt tay lên vai tôi xoa xoa , không nói lời nào , mắt nhìn tôi
đắm đuối pha lẫn chút xót xa .
Tôi chỉ chờ có dịp này là ngả đầu vào ngay ngực chàng "khóc rống" lên , cứ như bố tôi mới "lăn đùng" ra chết vậy ....
Các bà bạn hàng bên cạnh thấy tôi đóng kịch quen rồi nên chẳng ai thèm để ý , còn chàng thì ôm lấy tôi thủ thỉ :
Thôi em đừng khóc nữa chiều nay anh sẽ tới đón mẹ con em đi chơi . Mấy giờ em nghỉ bán ?
Tôi "mở cờ" trong bụng , sụt xịt thì thầm : em còn lòng dạ nào buôn với bán nữa hả anh ??? Em sẽ dẹp về sớm đây .
Thế là chàng phụ tôi dọn dẹp , gởi đồ trong nhà của người gác cổng . Chàng điện thoại cho người nhà trong bệnh viện ,
nói cho họ biết , buổi chiều chàng mới tới được . Chàng vẫy taxi đưa tôi về hotel chàng ở . Trên đường đi tôi kêu chàng
ghé qua nhà tôi để gởi đứa con . Tôi cũng lén điện thoại cho chồng tôi biết là sẽ ở bên ngoại chơi vài ngày .
Tôi dối chồng đi "vi vút" với chàng cả tháng trời , được cho đi Thái lan , Singapore , Malaysia chơi nữa . Bố tôi hay nói
khi xưa các nước này không thể nào so sánh với Saigon được . Thế mà bây giờ trông thấy nước người ta đồ sộ quá
chừng . Tôi lại càng phải quyết tâm "ôm cứng" chàng hơn nữa để mong có ngày được theo chàng qua Mỹ .
Bao nhiêu "ngón nghề" tôi trổ ra hết , làm chàng "ngất ngư con tàu đi", không kịp thở !!! Ngày chàng sắp lên đường
trở về Mỹ , chàng mới thổ lộ hết tâm tư cuộc sống của chàng cho tôi biết . Cha mẹ chàng đã chết hết ở VN . Chàng
là Chuẩn úy bộ binh đóng ở Phú quốc . Sau ngày 30/4/75 chàng theo tàu đi di tản mà ở nhà cứ tưởng chàng chết .
Ở Mỹ chàng đã có vợ . Con cái chàng đã lớn , đều ra ở riêng . Gần 60 tuổi đầu nhưng chàng vẫn phải đi cày nuôi thân .
Chàng hứa sẽ chu cấp cho tôi chút đỉnh sống qua ngày , chờ chàng kiếm cách bảo lãnh cho tôi qua . Ngày chàng cất
bước lên đường về Mỹ , tôi lo buồn khóc thật vì sợ mất chàng ....
Cuộc tình "chồng già vợ trẻ là tiên trên... giường" của tôi cũng được hơn 4 năm rồi . Mỗi năm chàng về "chơi" với
tôi 1 tháng . Chàng mê tôi như điếu đổ . Về Mỹ , mỗi ngày chàng đều điện thoại cho tôi nói chuyện anh anh em em ngọt
như "mía lùi" . Khi nào kẹt tiền ăn diện tôi mới điện thoại cho chàng . Tôi thường nói dối với chàng khi thì tôi đau , khi thì
con ốm để xin tiền . Đôi lúc nghe chàng xưng hô mày tao là tôi biết có "sư tử Hà đông" của chàng bên cạnh .
Tôi biết chàng thực lòng muốn lấy tôi làm vợ . Chàng phải làm thêm buổi tối để có tiền chu cấp cho tôi . Mỗi lần chàng
về VN du hí , tôi lại phải nói dối chồng , xin dẫn con về ngoại chơi cả tháng để tôi "hầu hạ" chàng . Chồng tôi không dám
qua nhà tôi vì bố mẹ tôi quyết không "đội trời chung" với giòng họ nhà anh . Cũng may cho tôi quá chừng !
Bố cũng không ưa chàng Việt kiều của tôi . Ông bảo đúng là thằng già không nên nết . Bố vẫn nuôi hy vọng một ngày
nào đó , các cấp chỉ huy của bố ở hải ngoại sẽ tranh đấu cho xứ sở này được tư do như xưa . Từ khi cái ông Tướng
tàu bay từng hô hào sẽ ở lại chiến đấu tới cùng , qua hôm sau lại xách đít lên máy bay bỏ trốn ra nước ngoài , bây giờ
về "nâng bi" mấy thằng đánh Ông chạy có cờ thuở xưa để kiếm chút tiền đút túi , bố nhục lắm ....
Bố vẫn mong có ngày gặp thằng nào từ ngoại quốc về , ngồi xích lô của bố mà cứ vỗ ngực xưng tên , ta đây hồi xưa là
tướng tá , bố sẽ đứng nghiêm , chào một phát rồi chửi vào mặt ngay . Tôi rất thông cảm nỗi khổ của bố .
Năm vừa rồi chàng nhờ một người bạn Mỹ về VN làm bảo lãnh cho tôi . Tôi cứ tưởng chàng sẽ ly dị vợ , không ngờ
chàng cũng thuộc loại "chơi chịu" , "vừa chơi vừa run" . Tôi cũng không màng nghĩ chuyện đó làm gì , miễn sao tôi
được ra khỏi nước VN là OK rồi . Gái VN bây giờ đi Trung quốc mà họ còn muốn đi huống hồ gì đi Mỹ . Con cái cán bộ
gộc cũng còn ham muốn "qui Mã" kia mà....!
Chàng nói với tôi khoảng 1 năm sẽ xong , cứ yên tâm chờ đợi . Tôi định làm thủ tục ly dị với chồng sẵn , để khi được
kêu phỏng vấn xuất ngoại , mọi chuyện tiến triển nhanh hơn . Bạn bè lại cản tôi , nhỡ phỏng vấn không xong thì sao ?
Tôi mà để mất cái gia sản của Đảng "ban cho" nhà chồng của tôi thì ....uổng lắm . Tôi thấy có lý nên không làm .
Trong khi chờ đợi , tôi đi khám sức khỏe tổng quát , soạn sẵn giấy tờ , nếu tòa đại sứ Mỹ kêu phỏng vấn sẽ đem nộp
ngay . Khi cầm cái giấy thử máu , tôi rụng rời tay chân : kết quả dương tính với AID .
Tôi khóc lóc vật vã mấy ngày trời với cái án tử hình trước mắt . Tôi không còn tha thiết gì cuộc đời này nữa . Chồng
tôi cũng không biết tại sao , cứ hỏi tại sao em buồn . Tôi không muốn nói cho anh biết , có thể anh cũng dính như tôi .
Bây giờ trông anh như con mắm khô , cân cả lông lẫn củ chỉ chừng 40kg .
Tôi định kêu anh đi thử máu . Suy đi nghĩ lại , tôi lại thôi . Thà lăn đùng ra chết còn sướng hơn mang án tử như tôi .
Đêm đêm nằm thức trắng khóc thầm , tôi tiếc cho cuộc đời quá ngắn của mình .
Chúng tôi sinh ra không đúng lúc đúng thời , chỉ là nạn nhân của 2 chủ thuyết Công sản và Tự do đấu đá nhau . Không
may cho chúng tôi Cộng sản lại thắng nên cuộc sống xã hội đã đưa đẩy tôi tới cái kết quả tất yếu của "kiếp cầm chim"
khốn khổ này ....
Hôm qua chàng Việt kiều điện thoại cho tôi biết , tháng tới chàng với vợ về VN thăm gia đình . Chàng sẽ cố kiếm cách
đi chơi với tôi . Không biết chàng có dính không , tôi thấy thương chàng quá . Dẫu rằng kỳ này tôi khỏe , không phải nói
dối chồng để ngủ với chàng , lòng tôi chẳng còn háo hức vui thú như trước nữa . Chàng hẹn tôi ở phi trường để chàng
được lén nhìn tôi cho thỏa lòng mong nhớ hơn 9 tháng qua . Đời oái oăm quá !
Bây giờ tôi mới nghĩ tới Chúa . Cha mẹ tôi rất ngoan đạo , còn anh em tôi được Đảng giáo dục "vô thần" nên không tha
thiết tới đạo nghĩa . Hằng đêm tôi vẫn tha thiết cầu xin Chúa cho tôi trước khi chết , được một lần "ôm chân đế quốc" coi
cái miếng "bơ thừa sữa cặn" nó ra sao mà thiên hạ cứ nao nức để đi .
Một tháng trôi nhanh . Hôm nay tôi trang điểm thật kỹ để đi đón chàng . Tôi muốn chàng giữ mãi hình ảnh đẹp nhất của
tôi lần cuối . Không biết sang năm tôi có còn sống để gặp chàng nữa không ?
Gần tới phi trường , tôi nhận được điện thoại của mẹ chồng cho biết chồng tôi té xỉu trong nhà , đang nằm phòng cấp
cứu . Tôi lái xe trở về , vào bệnh viện thăm anh ngay . Tôi túc trực bên anh suốt mấy ngày . Anh vẫn mê man cho tới khi
ngừng thở . Bác sĩ chẩn đoán anh bị bịnh Aid đã lâu . Anh chết vì kiệt sức .
Tôi ôm anh khóc lóc thảm thiết . Không biết tôi khóc thương thân anh hay thương chính thân tôi . Vậy là anh lây bệnh
cho tôi từ lâu !
Người đau khổ nhất chính là mẹ anh . Bà vật vã khóc lóc mấy ngày trời . Bà cũng giống như hầu hết các cán bộ gộc
khác , khi nghèo thì vô thần , theo chính sách của Đảng , lúc giầu sợ chết nên trở thành hữu thần . Bà lo cúng kiến , cầu
khẩn Trời Phật cho bà sống lâu để hưởng thụ . Cục con cưng của bà mất , tâm hồn bà cũng chết theo .
Bà đã về hưu mấy tháng nay . Bây giờ cô quạnh một mình , bà chán đời , ngày ngày tụng kinh gõ mõ , ăn năn sám hối
tội lỗi của mình , cầu mong khi chết bà được lên cõi Niết Bàn . Từ một cán bộ trung kiên , tự nhiên trở thành một ni cô tại
gia , tôi thấy thương bà lắm .
Không biết bà nghĩ sao lại viết di chúc giao hết tài sản cho thằng cháu đích tôn của bà . Nó chỉ là đứa con nuôi của vợ
chồng tôi . Nếu nó lớn lên , tìm được nguồn cội của nó , tài sản của bà đúng là "của Thiên trả Địa"....
Bà khẩn khoản xin tôi đứng trung gian "hòa hợp hòa giải dân tộc" với bố tôi . Tôi cứ chần chờ mãi . Tôi biết bố tôi giờ
đây cũng chẳng hận thù gì bà . Ông chỉ chán nản cho một kiếp người phải sống trong một nước nhược tiểu mà thôi .
Từ ngày có internet , bố rất chịu khó đọc tin tức thế giới . Bố vẫn ngày đêm tìm hiểu tại sao miền Nam đang đánh đấm
ngon lành lại buông súng đầu hàng . Từ từ sự thật phơi bày , bố chán đời tìm quên trong ly rượu hàng đêm .
Bây giờ bố biết thằng Mỹ đi tới đâu nó quậy tanh banh nước người ta rồi bỏ về , mặc kệ mày sống chết ra sao , miễn sao
quyền lợi của nó không sứt mẻ là OK . Bố hận Mỹ lắm , thế mà ông vẫn nuôi hy vọng cho tôi được qua đó để làm lại cuộc
đời , thoát khỏi cái "kiếp cầm chim". Nếu bố biết tôi đang mang bản án tử hình , chắc bố chết mất !
Từ khi chàng tình già "Việt kiều yêu ...gái" của tôi , về với vợ thăm quê nhà , không liên lạc được với tôi , chàng như con
thú điên . Về Mỹ chàng điện thoại tới tấp cho tôi . Hết trách móc , dỗi hờn đến năn nỉ , tôi vẫn cương quyết khuyên chàng
hãy quên tôi đi vì tôi đã có chồng .
Sau khi chồng chết , tôi thấy cuộc đời thật trớ trêu . Chồng tôi giết tôi mà anh vẫn không biết . Khi biết thân tôi bị bệnh
quái ác này , tôi làm sao đang tâm giết người khác cho được . Tôi đành phải dối chàng để chàng xa tôi .
Thật ra tôi chỉ cầu mong chàng chưa bị lây nhiễm . Lòng tôi luôn cảm động trước tấm chân tình của chàng vì chàng
quá yêu tôi . Làm sao tôi có thể để chàng lây bệnh của tôi mà chết cho đành . Đối với tôi chàng chẳng có tội tình gì . Đối
với bố tôi lại khác : thằng sĩ quan "Ngụy" nào về đây ăn chơi đều có tội hết .
Tội của chàng cũng giống như bao nhiêu người đã trốn chạy trong ngày định mệnh 30/4/75 , họ chưa được hưởng cái
thiên đường Xã hội chủ nghĩa nên không có nỗi "uất hờn" như bố tôi . Bây giờ họ hân hoan đem tiền về đây để hưởng
thụ trên những nỗi đau của người kẹt lại . Họ vẫn không cảm thấy hổ thẹn với lương tâm bao giờ vì toàn là bọn mất tư
cách mang hình thù con "dê gác chuồng", họ có tư cách đâu mà mất !
Đời chàng không may , đụng phải con nhỏ mang "kiếp cầm chim"như tôi . Nếu chàng cũng bị dính Aid , chàng có còn
thương xót cái thân bọt bèo của tôi nữa không ?
Vĩnh biệt chàng !!!
Tháng 3/2013
KHẢM Rỗ
![]()
* KÍNH MỜI KÝ THỈNH NGUYỆN THƯ CHO TT. OBAMA - XIÊ'T KIÊ`U HÔ'I CSVN *
- Chỉ dẫn:
Bấm vô "CREATE AN ACCOUNT" ... Điê`n Email + Tên và Họ ... Copy chữ hay số CODE vào Ô trô'ng BÊN DƯƠ'I rô`i Bâ'm > Create An Account .
XONG Mở hộp thơ Email của mình để xác nhận (bấm 1 link) > Tự động trở lại trang WhiteHouse . Bâ'm > "SIGN PETITIONS" là XONG .
Không câ`n có QUÔ'C TỊCH MỸ hay cư ngụ tại MỸ
- Tham gia Ký thỉnh nguyện thư dươ'i đây:
we petition the obama administration to:
Request to review and issue the travel restrictions as well as limit the sending of US Currency to Communist of Vietnam.
1- Support the current bills (HR-1410, and HR-484) demand for Human Rights in Vietnam. Communists of Vietnam cannot mislead the world into thinking they respect Human Rights just because Vietnamese-Americans can travel to their homeland freely;
2- President Bush’s administration had success as applied restrictions to Cuban-Americans, initiating change in Cuba. In 2009, human rights and democracy have been developing in Cuba. As the current big debts, Vietnam has no money to pay for their interests; they will be collapsed.
3- Press the Vietnamese-Americans about their refugee status and promises made when they became U.S. citizens: Do not support a communist government. If they're not endangered by traveling to their homeland's government, they should be returned home.
Created: Apr 12, 2013
Signatures needed by May 12, 2013 to reach goal of 100,000
99,889
A whitehouse.gov account is required to sign Petitions.
Create an Account
If you're logged in, but having trouble signing this petition, click here for help.

Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời :Năm 2020 Việt Nam sẽ là một tỉnh của Trung Cộng ?
* Xin chuyển để đọc với tất cả sự dè dặt
Tổ chức Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt nam. Đó là biên bản họp kín giữa ông Nguyễn Văn Linh Tổng BT Đảng CSVN, ông Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt nam và ông Giang Trạch Dân Tổng BT và ông Lý Bằng Thủ tướng Chính phủ đại diện cho phía Trung quốc trong hai ngày 3-4/9/1990 tại Thành đô.
Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt Nam này của mình, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100 các bức điện đánh đi từ Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa kỳ tại Việt nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ “… Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây…. Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”.
Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt Nam này của mình, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100 các bức điện đánh đi từ Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa kỳ tại Việt nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ “… Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây…. Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”.
Thôi rồi ! .... Thế là xong ...
Chúng ta có quyền phỏng đoán và chuẩn bị tinh thần cho mọi người và cá nhân mình trước sự thật không mấy tốt đẹp, mà nó liên quan tới sự tồn tại của đảng CSVN trong vai trò lãnh đạo xã hội và nhà nước. Vì nếu khi ta đối chiếu với các tin tức liên quan đến việc phía Việt nam đã cho Trung quốc thuê nhiều chục ngàn hecta rừng đầu nguồn biên giới, lá cờ Trung quốc có 6 ngôi sao (thay vì cờ Trung quốc chỉ có 5 ngôi sao) xuất hiện tại một nhà hàng Trung quốc tại Vũng tàu, hay Dự án boxit Tây nguyên và gần đây nhất là tin Trung quốc tiến hành thu hồi hàng loạt cột mốc biên giới với Việt nam có từ thời Hiệp định Pháp-Thanh (1887) … Trong đàm phán biên giới, họ ép ta làm ta mất một nửa thác Bản Giốc, dân ta cũng không được đặt chân đến Ải Nam quan nữa, tất cả ta mất hàng trăm km2 đất. Họ xóa hiệp định phân định ranh giới vịnh Bắc Bộ giữa hai Chính phủ Pháp – Thanh (do lịch sử để lại) đòi chia lại, ăn hơn của ta một phần hải phận thì giả thiết trên là hoàn toàn có cơ sở xảy ra.
![]()

![]()
Quán ăn Trung Quốc không tiếp khách người Việt
Trà Mi (VOA) - Cộng đồng cư dân mạng trong và ngoài nước đang phẫn nộ trước bức ảnh chụp một nhà hàng ở thủ đô Trung Quốc treo bảng từ chối không tiếp khách người Việt.
* This shop does not receive the Japanese, the Vietnamese, the Philippines and Dog *
Everyone knows that China have disputes with Japan, Vietnam, Philippine on the Islands. That is the reason why Chinese hate them. But I can not understand what is disputes between Chinese and DOGS ?
* This shop does not receive the Japanese, the Vietnamese, the Philippines and Dog *
Everyone knows that China have disputes with Japan, Vietnam, Philippine on the Islands. That is the reason why Chinese hate them. But I can not understand what is disputes between Chinese and DOGS ?
I KNOW DOGS CAN EAT " SHIT " ... IS THIS THE REASON ??? !!!.
Tạm dịch - Mọi người đều biết Trung Quốc có tranh chấp Biển Đảo với Nhật Bản, ViệtNam và Phi Luật Tân. Vì lý do đó Tầu Cộng ghét họ. Nhưng Tôi không hiểu nỗi Tầu Cộng có tranh chấp gì với CHÓ không?
Tôi được biết Chó hay ăn Cứt ... Không lẽ vì lý do đó sao ???
![]()
Chứng minh qua văn thơ do ông Hồ sáng tác: Ông Hồ Chí Minh đã chết năm 1932
Cù Huy Hà Bảo (Danlambao) - Từ khi tôi đọc những bài Sự thật không thể chối bỏ của tác giả Đặng Chí Hùng, tôi cố gắng tìm hiểu về nhân vật Hồ Chí Minh bởi những gì mà tôi biết và học được ở trường học XHCN thì cộng sản đã phong ông là thánh chứ đâu phải con người!? Sau nhiều lần lên mạng sợt google tìm kiếm, khi đọc bài Hồ giả Hồ thật của tác giả người Đài Loan và sự thật có bốn ông Hồ (1) tôi cố gắng xem lại những bài thơ ông làm để tìm hiểu bởi cách viết văn, làm thơ của một tác giả thường thì sẽ ít thay đổi về cách viết. Cũng như những tâm tư tình cảm và nhân cách của tác giả thường thể hiện và để lại chứng cứ và tôi đã tìm ra câu trả lời. Đúng là ông Hồ thật đã chết năm 1932 và không những thế có đến mấy ông Hồ!
![]()
HÈN VƠ'i GiẶC - ÁC VƠ'i DÂN : Chết vì đảng là cái chết rất lãng!!!
![]()
NO CHINA SHOP lên báo nhà nươ'c Việt cộng
Dân Làm Báo - Trong thời gian qua hai bạn trẻ Paulo Hồ Lê Nhật Thành và Trịnh Kim Tiến đã biến lời nói, thái độ tẩy chay sản phẩm Trung Quốc thành hành động cụ thể. Kết quả là sự ra đời của No-China Shop. Việc làm của hai bạn đã được sự hưởng ứng của nhiều người, nhất là các bạn trẻ. Ngày hôm nay, No-China Shop xuất hiện trên một môi trường khá đặc biệt - Báo Lao Động online:
No China Shop - Nơi không bán hàng Trung Quốc
(LĐ) - Số 51 - Thứ bảy 09/03/2013 07:02
Trong khi hàng hóa kém chất lượng của Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam, một doanh nhân trẻ đã nghĩ đến việc xây dựng phong trào bán và sử dụng các hàng hóa tiêu dùng không xuất xứ từ Trung Quốc để đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng.
Hồ Lê Nhật Thành, 27 tuổi, chìa cho tôi một chiếc phong bì lì xì in bản đồ Việt Nam kèm theo câu “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam”. Tết vừa rồi, Thành đã in khoảng 10.000 chiếc phong bì như vậy để bán và “bán chạy đến không ngờ, khách hàng đặt in thêm 3.000 cái nữa mà không kịp thời gian” - Thành kể.
Không chỉ in phong bì, Thành còn in 100 chiếc áo thun với hình ảnh và khẩu hiệu “Việt Nam khẳng định chủ quyền” vừa để kinh doanh, vừa để cổ vũ cho chủ quyền Việt Nam trên các quần đảo. Những ngày này, Thành đang đi từ TPHCM ra Hà Nội bằng đường bộ, vừa kết hợp đi “bán rong” vừa cổ động cho phong trào kinh doanh hàng không xuất xứ từ Trung Quốc.
Các sản phẩm của No China Shop đã được đông đảo người tiêu dùng đón nhận trong dịp tết vừa qua.
“Tất cả áo thun tôi đều mua từ các nhà sản xuất trong nước, chỉ trong một tháng trước tết, cứ nghĩ làm chơi mà thu về hơn 50 triệu đồng”. Thành - người luôn tỏ ra bức xúc với những hành động xâm lược của Trung Quốc - kể: “Hiện nay tôi đang tìm các nguồn cung cấp thực phẩm, hàng may mặc, tiêu dùng từ những nguồn trong nước hoặc các nước không phải Trung Quốc để cung cấp cho thị trường. Phân khúc thị trường của những người không muốn sử dụng hàng Trung Quốc đang ngày càng lớn, nhưng các doanh nghiệp trong nước lại bỏ quên vì không để ý, hoặc vì không tìm được nguồn hàng”.
Mọi chuyện bắt đầu từ giữa tháng 12.2012, khi doanh nhân trẻ này lập một trang facebook với tên gọi No China Shop để giới thiệu thông tin về những mặt hàng không xuất xứ từ Trung Quốc cho người tiêu dùng. Sự hưởng ứng mạnh mẽ từ những người sử dụng Internet khiến Thành quyết định biến tinh thần yêu nước thành một mục tiêu kinh doanh. Hằng đêm, Thành biến cửa hàng bán đồ nội thất của mình trên đường Tô Hiến Thành (Q.10) trở thành một sạp hàng bán các sản phẩm không xuất xứ từ Trung Quốc, chủ yếu là quần áo cho trẻ em và nam giới. Tuy vậy, trong những ngày khai trương, cửa hàng của Thành không phải “luôn nhận được cái nhìn thiện cảm từ mọi người”, như lời doanh nhân này kể.
“Tôi đang muốn nhắm đến các mặt hàng thực phẩm, trái cây sạch và quần áo, vì đó là những mặt hàng tiêu dùng có thể dễ dàng thay thế bằng hàng Việt Nam và được người tiêu dùng chấp nhận rộng rãi.” - Thành nói - “Từ ý tưởng No China Shop, tôi nhận thấy có rất nhiều ngành hàng có thể phát triển vì nhu cầu người tiêu dùng đối với mặt hàng này rất cao, nhưng sức một mình tôi không thể làm nổi. Do đó, tôi rất muốn dùng tên gọi No China Shop để liên kết các doanh nghiệp sản xuất hàng hóa trong nước lại, nhằm chống sự khuynh loát thị trường của hàng hóa Trung Quốc, đồng thời cung cấp cho người tiêu dùng thêm những lựa chọn tiêu dùng an toàn”.
Giờ đây, doanh nhân trẻ này không chỉ muốn No China Shop là tên gọi của một cửa hàng kinh doanh như ý định ban đầu của anh mà còn hy vọng No China Shop được phát triển thành một nơi để các cửa hàng, doanh nghiệp sản xuất hàng hóa phổ biến thông tin về sản phẩm và dịch vụ.
“No China Shop chỉ là đơn vị trung gian để giới thiệu hàng Việt Nam, chúng tôi không lấy bất kỳ chi phí nào. Nếu có, thì phần trích đó sẽ được đưa vào để giảm giá cho người tiêu dùng, khi họ tìm đến với hàng Việt” – Thành quả quyết.
Theo kế hoạch, No China Shop sẽ cung cấp cho khách hàng thẻ thành viên, khi khách hàng mua hàng tại các đơn vị có liên kết sẽ được giảm giá. Cách làm này, theo Hồ Lê Nhật Thành, vừa giảm được chi phí quảng cáo cho doanh nghiệp vừa tạo ra được một mạng lưới kinh doanh hàng không xuất xứ từ Trung Quốc, đồng thời giúp người tiêu dùng có lợi hơn khi họ tìm đến với những mặt hàng sản xuất trong nước.
Theo doanh nhân Nhật Thành, “Chỉ cần tạo được một mạng lưới khách hàng thì các doanh nghiệp nhỏ sẽ mạnh dạn thay đổi thói quen kinh doanh, nguồn hàng”. “Cứ mỗi khi nhìn vào con số nhập siêu 10 tỉ USD hằng năm từ Trung Quốc và hàng hóa kém chất lượng của nước này khuynh loát thị trường Việt Nam, cùng với những động thái xâm lăng mọi mặt với Việt Nam tôi lại thấy tức giận vô cùng. Đã đến lúc biến lòng yêu nước từ những lời nói thành hành động” – Hồ Lê Nhật Thành khẳng định.
![]()
BBsaigon :
TRUYỀN THÔNG HOA KỲ VẬN ĐỘNG TẨY CHAY HÀNG HÓA ĐỘC HẠI TRUNG CỘNG và ỦNG HỘ HÀNG HÓA SẢN XUẤT TẠI HOA KỲ(MADE IN USA- CANADA-FRANCE
( Đọc tiếp ở phía dưới )
Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc - Trả tiền cho nỗi đau
Trịnh Kim Tiến - Giờ đây mỗi khi mua một món đồ của Trung Quốc tôi cảm thấy tôi đang phải trả tiền cho những nỗi đau mất mát của đồng bào mình, trả tiền cho sự nô lệ của đất nước tôi vào hàng hóa Trung Quốc. Một nỗi đau âm ỉ đến từ từ nhưng lại rất sâu đắng.
Tôi cảm thấy căm ghét sự bành trướng xâm lược của Trung Quốc, ghét việc họ đô hộ đất nước tôi cả nghìn năm, ghét việc họ Hán hóa người Việt, ghét họ bắt, đánh, giết ngư dân tôi, ghét họ chiếm đóng núi rừng Việt Bắc của cha ông, ghét họ hung hăng xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa, ghét họ nghênh ngang trương bảng Tam Sa, ghét họ đưa lưỡi bò đòi liếm sạch biển Đông...
Vậy thì tại sao tôi lại vừa xuống đường bày tỏ lòng yêu nước, phản đối hành động xâm lăng lại vừa có thể tiếp tay làm giàu cho kẻ xâm lược!? Tại sao tôi lại phải bỏ đồng tiền vất vả kiếm ra để làm giàu cho những kẻ đang bắn giết ngư dân, mưu đồ xâm lấn, chà đạp lên danh dự dân tộc mình!? Tôi tự hỏi mình khi tôi cầm chiếc áo nhập từ Trung Quốc tôi đã từng mua trước đây.
*
"Tẩy chay hàng hóa kém chất lượng Trung Quốc" - bằng cách nào?
*
“Cam kết không bán hàng Trung Quốc” thì dẹp?
Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc: đem thông điệp xuống đường phố
![]()
Blogger Tạ Phong Tần được vinh danh là 1 trong 10 Phụ nữ Can Đảm của Thế Giới
VOA - Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ loan báo trong ngày Quốc Tế Phụ Nữ thứ Sáu sắp tới, Bộ Ngoại giao sẽ vinh danh 10 phụ nữ có những thành tích ngoại hạng xứng đáng được trao Giải Phụ Nữ Can Đảm của Thế Giới.
![]()
RFI phỏng vấn anh Huỳnh Công Thuận, một trong những người khởi xướng Lời tuyên bố của các Công Dân Tự Do
Việt Nam : Lời tuyên bố của các công dân tự do

|
Lời tuyên bố này, cho tới nay, đã nhận được chữ ký của 1.200 người. RFI phỏng vấn một trong những người khởi xướng Lời tuyên bố của các công dân tự do, blogger Huỳnh Công Thuận từ Sài Gòn.
![]()
Muôn chữ ký một tấm lòng
Trần Quốc Việt (Danlambao) - Hàng ngàn người ký tên vào Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do trong khoảng thời gian rất ngắn. Đây chính là hội nghị Diên Hồng trên mạng của những người Việt Nam. Ý nghĩa của lời tuyên bố chung này rõ ràng: chúng tôi sinh ra là người tự do và phải luôn luôn là người tự do.
Như hàng triệu cánh én bay cùng một lúc ra khỏi những nhà tù sợ hãi, vô cảm, thờ ơ, và cam phận, chúng tôi báo hiệu mùa xuân tự do bắt đầu đến cho những mùa xuân cá nhân và mùa xuân chung của dân tộc.
Chúng tôi không còn cam phận chờ đợi trong tiếng thở dài oán trách cho những ngày mai của tự do và nhân phẩm mà không bao giờ đến. Chúng tôi muốn đi trước lịch sử bằng cách viết nên lịch sử ngay từ bây giờ.
Qua chữ ký của mình chúng tôi khẳng định giá trị nhân phẩm và tự do của từng cá nhân. Từ giây phút này lịch sử phải sang trang mới tinh khôi hơn vì những cá nhân chúng tôi bắt đầu hành động.
Cuộc cách mạng của chúng tôi trước tiên là cuộc cách mạng của những nô lệ giành lại tự do và sau đó là cuộc cách mạng của những người yêu nước với mong muốn Việt Nam mãi mãi trường tồn trên bản đồ thế giới.
Mỗi chữ ký khi góp lại sẽ là những hạt cát của một sa mạc cháy bỏng thiêu đốt những kẻ muốn tiếp tục quàng ách nô lệ lên nhân dân và muốn cản dòng chảy tự nhiên của lịch sử.
Từ ngày hôm nay chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi sẽ sống và hành xử như những người tự do với trọn vẹn nhân phẩm thiêng liêng.
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
TRUYỀN THÔNG HOA KỲ VẬN ĐỘNG TẨY CHAY HÀNG HÓA TRUNG CỘNG và ỦNG HỘ HÀNG HÓA SẢN XUẤT TẠI HOA KỲ(MADE IN USA- CANADA-FRANCE
Cac Ban than men.
Neu Cac Ban không làm được việc lớn thì làm việc nhỏ này:
- Không ăn tiệm Tàu,
- Không đi mua lương thực trong chợ Tàu,
- Không du lịch Tầu.
- Trai hay Gái không lấy dân Tàu
Giới truyền thông Hoa Kỳ đã tham dự, vận động tẩy chay hàng hóa Trung cộng đang có tại thị trường Hoa Kỳ...
Xin Quý Vị cùng đồng tâm hiệp lực thực hiện việc làm chính đáng này...
Mọi người, mọi nhà nhất quyết không mua hàng nhập cảng từ Tàu cộng...
không tham dự bất cứ dịch vụ gì với Tàu cộng...
Từ nay và mãi mãi...
vì Tàu cộng vốn là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam...
Cũng xin Quý Vị vui lòng góp tay phổ biến rộng rải...
Chân thành cám ơn.
DO IT ! CHALLENGE ALL STORES ! SAVE AMERICA !!!
Neu Cac Ban không làm được việc lớn thì làm việc nhỏ này:
- Không ăn tiệm Tàu,
- Không đi mua lương thực trong chợ Tàu,
- Không du lịch Tầu.
- Trai hay Gái không lấy dân Tàu
Giới truyền thông Hoa Kỳ đã tham dự, vận động tẩy chay hàng hóa Trung cộng đang có tại thị trường Hoa Kỳ...
Xin Quý Vị cùng đồng tâm hiệp lực thực hiện việc làm chính đáng này...
Mọi người, mọi nhà nhất quyết không mua hàng nhập cảng từ Tàu cộng...
không tham dự bất cứ dịch vụ gì với Tàu cộng...
Từ nay và mãi mãi...
vì Tàu cộng vốn là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam...
Cũng xin Quý Vị vui lòng góp tay phổ biến rộng rải...
Chân thành cám ơn.
DO IT ! CHALLENGE ALL STORES ! SAVE AMERICA !!!
By Alan on Mar 26 in Blog tagged check the can, China, Diane Sawyer, do it yourself, label, money, not made in America, save, Save America, simplify, special report, spend, support America made products | No Comments
They removed ALL items from a typical, middleclass family’s home, that were not made in the USA. There was hardly anything left besides the kitchen sink. Literally. During the special they are going to show truckloads of items – USA made – being brought in to replace everything. And will be talking about how to find these items and the difference in price etc.
It was interesting that Diane said that if every American spent just $64 (more than normal) on USA made items this year, it would create something like 200,000 new jobs.
I WAS BUYING FOOD THE OTHER DAY AT WALMART.
ON THE LABEL OF SOME PRODUCTS IT SAID ‘FROM CHINA’.
FOR EXAMPLE THE “OUR FAMILY” BRAND OF THE MANDARIN ORANGES SAYS RIGHT ON THE CAN ‘FROM CHINA’.
I WAS SHOCKED!! SO FOR A FEW MORE CENTS I BOUGHT THE LIBERTY GOLD BRAND OR THE DOLE SINCE IT’S FROM CALIF.
TAKES FOREVER JUST TO BUY FOOD AND DO LABEL READING ! !
Are we Americans as dumb as we appear – or – is it that we just do not think? While the Chinese, knowingly and intentionally, export inferior and even toxic products and dangerous toys and goods to be sold in American markets.
Yet 70% of Americans believe that the trading privileges afforded to the Chinese should be suspended. Well, why do you need the government to suspend trading privileges?
SIMPLIFY - DO IT YOURSELF, AMERICA!!
Simply look on the bottom of every product you buy, and if it says ‘Made in China’ or ‘PRC’ (and that now includes Hong Kong), simply choose another product, or none at all. You will be amazed at how dependent you are on Chinese products, and you will be equally amazed at what you can do without.Who needs plastic eggs to celebrate Easter? If you must have eggs, use real ones and benefit some American farmer. Easter is just an example, the point is do not wait for the government to act. Just go ahead and assume control on your own.
THINK ABOUT THIS: If 200 million Americans refuse to buy just $20 each of Chinese goods, that’s a billion dollar trade imbalance resolved in our favor…fast!!
The downside? Some American businesses will feel a temporary pinch from having foreign stockpiles of inventory. Wahhhhh!!!
The solution? Let’s give them fair warning and send our own message. Most of the people who have been reading about this matter are planning on implementing this! It will hit the Chinese for 1/12th of the total, or 8%, of their American exports. Then they will at least have to ask themselves if the benefits of their arrogance and lawlessness were worth it.
START NOW.
Let’s show them that we are Americans and NOBODY can take us for granted.
If we can’t live without cheap Chinese goods for one month out of
our lives, WE DESERVE WHAT WE GET!
DEATH BY CHINA:
Tiến sĩ PETER NAVARRO – giáo sư Kinh Tế Học tại trường Đại học University of California, Irvine đã gióng lên tiếng chuông cảnh báo dân Mỹ và thế giới hiểm họa nầy trong tác phẩm bán chạy nhất trước đây, có tựa đề là “THE COMING WARS”. Ông đồng tác giả với GREG AUTRY – một chuyên gia khác về Trung Cộng – cùng viết cuốn sách “DEATH BY CHINA – CONFRONTING THE DRAGON – A GLOBAL CALL TO ACTION” (Chết bởi Trung Cộng – Đối Phó với Con Rồng – Lời Kêu Gọi Toàn cầu Hành Động” do nhà xuất bản Pearson Prentice Hall phát hành tháng 5, 2011.
Trong buổi tọa đàm có trên 200 người gồm sinh viên ngành kinh tế, giới trí thức và các nhà đầu tư, vừa ra mắt chiều ngày 7/6/ 2011 tại phòng họp lớn của Bechman Center tại Irvine. Buổi hội thảo mang tên của tác phẩm “Death By China – Confronting the Dragon – A Global Call to Action”.
Ngoài Tiến sĩ Peter Navarro & Greg Autry, còn có những người rất hiểu rõ chính sách của Bắc kinh như:

BAIQIAO TANG – nhà bất đồng chánh kiến – ông là một trong những sinh viên sống sót trong cuộc thảm sát Thiên An Môn đã trốn thoát được qua Hoa Kỳ. Ông còn là tác giả cuốn sách nổi tiếng: “MY TWO CHINAS”. Baiqiao Tang phát biểu trong buổi hội thảo: “Cuốn sách nầy sẽ giúp cho quý vị chánh sách tàn ác của nhà cầm quyền Bắc Kinh, một mặt bóp chặt tiếng nói trong nước, một mặt ĐẦU ĐỘC CẢ THẾ GIỚI VỚI NHỮNG SẢN PHẨM NGUY HIỂM, mặt khác ngày càng đầu tư lớn lao vào quốc phòng với giấc mơ thống trị toàn cầu.”

LI FENGZHI – một cựu gián điệp Trung Cộng trốn lại Hoa Kỳ – phát biểu làm mọi người xúc động: “Tôi thú nhận đã tìm cách hack vào hệ thống của Hoa Kỳ, nhưng một ngày kia tôi thấy mình không thể tiếp tục là khí cụ của một chế độ tàn nhẫn như vậy. Và tôi quyết định ở lại mảnh đất tự do nầy, hy vọng tìm được cách mạng tự do đến cho dân tộc tôi.”

GORDON CHANG là tác giả cuốn sách “THE COMING COLLAPSE OF CHINA” phát biểu: “Quyết tâm lớn mạnh bằng mọi giá, kể cả bóp miệng người dân và vi phạm tất cả mọi luật thương mại quốc tế, tuôn HÀNG HÓA GIẢ và ĐỘC HẠI ra nước ngoài. Trung Cộng không chỉ giết hại thế giới mà còn giết hại chính dân của họ.”

IAN FLETCHER – nhà phân tích kinh tế lão thành – là tác giả cuốn “FREE TRADE DOESN’T WORK: WHAT SHOULD REPLACE IT AND WHY” thì khẳng định rằng: “Chúng ta không thể chơi trò “tự do kinh doanh” với những kẻ không tôn trọng luật chơi.”

Để trả lời câu hỏi: “Nhưng chết dưới tay Trung Cộng như thế nào?” Tiến sĩ Peter Navarro nói: “Nhiều cách lắm, bằng hàng hóa độc hại, bằng cạnh tranh bất chánh, bằng cách cướp công ăn việc làm của nhiều quốc gia, bằng các hoạt động gián điệp, chiếm tài nguyên thiên nhiên của các nước láng giềng, chiếm lãnh nhiều thuộc địa bằng mặt trận kinh tế, đánh cắp bí mật quốc phòng và tăng đầu tư vào quân đội toàn là những thủ đoạn hiểm độc.”
Câu hỏi khác: “Có biện pháp nào để tránh hiểm họa “Chết dưới tay Trung Cộng không?” Tiến sĩ Peter Navarro đáp: “Có chứ! Nhưng, nó đòi hỏi Hoa Kỳ phải có một chánh sách khác và người dân Hoa Kỳ phải hiểu rõ thảm họa lớn nhất thế giới nầy!”. Trong cuốn “Death By China” đưa ra một số thống kê tiêu biểu:
- Trung Cộng hiện cung cấp cho Hoa Kỳ 60% nước táo đặc, 50% tỏi, 70% thuốc trụ sinh Penicillin, 50% aspirin, 33% thuốc, Tylenol và 99% vitamin C.
- Vật liệu xây dựng “drywall” của Trung Cộng chứa chất Sulfurous gas bốc mùi trứng thối làm cho người cư ngụ bị sưng phổi, ngứa cổ, nghẹt thở mà còn làm hư hỏng các ống nước làm hệ thống HVAC như máy lạnh, máy sưởi không làm việc được. Mỗi năm, hàng 100.000 căn nhà của dân Mỹ phải tốn tiền sửa chửa khoảng 15 tỉ USD.
- Về mặt gián điệp, “Death by China” cảnh báo rằng: mỗi năm có khoảng 750.000 người Hoa ngành tình báo vào Hoa Kỳ, đánh cắp kỹ thuật quốc phòng đưa về Hoa Lục.
IV. VŨ KHÍ SINH HỌC DƯỚI HÌNH THỨC HÀNG ĐỘC:
Rõ ràng Trung Cộng đã và đang dùng “vũ khí sinh học” dưới hình thức “hàng độc” để đầu độc nhân loại và dân chúng Hoa Kỳ, đó là loại vũ khí hủy diệt con người một cách tiệm tiến. Hiện nay, nghành công nghệ sinh học đang nở rộ tại Trung Hoa Lục Địa và phát triển nhanh chóng, các sản phẩm độc hại được xuất khẩu ồ ạt, tràn ngập trên khắp thế giới. Xin liệt kê vài hàng độc đã được tìm thấy:
THUỐC TÂY GIẢ:
- Tại PANAMA: hơn 300 người tử vong vì uống thuốc ho Made in China có độc chất gây bệnh là “”, một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi.

- Tại HAITI: trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi chết vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như nạn nhân ở Panama. Nhờ sự giúp đở của Hoa Kỳ, người ta khám phá ra nạn nhân tử vong vì thuốc trị sốt cho trẻ em có độc chất “Diethylene Glycol” phát xuất từ Xingang và qua công ty giao dịch Sinochem International.
- Không chỉ trong dược phẩm có chất Diethylene Glycol, còn được Tàu đưa độc chất nầy vào kem giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate. Chính quyền Canada khuyến cáo dân chúng ngưng sử dụng kem đánh răng giả mạo độc hại Made in China.
Dưới chủ đề “TRUY LÙNG THUỐC CỦA TỬ THẦN” phóng viên của tạp chí Le Nouvel Observateur, kể lại cuộc điều tra của một nhân viên bào chế dược phẩm Thụy Sĩ hầu tóm cổ những kẻ sát nhân đã giết hại hàng ngàn bệnh nhân bằng thuốc giả đến từ Trung Cộng. Cuộc săn lùng chỉ trên địa bàn các quốc gia Cận Đông: Ai Cập, Jordanie, Syrie.
Mở đầu bài viết, phóng viên Jean Paul Mari kể lại câu chuyện của ADEL, một người Palestine: Vợ của anh bị ung thư vú, nhờ biết bệnh rất sớm và các bác sỹ lạc quan sẽ chữa được bệnh. Vấn đề thuốc “Imanitib” rất đắc, giá 2000 USD hộp. Để chữa trị cho vợ, Adel đã huy động gia đình bạn bè giúp đỡ đưa vợ sang Israel điều trị, Thời gian đầu, bệnh của vợ anh có vẻ ổn định. Sau đó, anh đưa vợ trở lại Palestine vào bệnh viện tối tân ở Ramallah. Bác sỹ Baker sử dụng loại thuốc nói trên, nhưng giá thành chỉ có một nửa thôi. Vợ của Adel chết 6 tháng sau đó vì thuốc sử dụng tại đây là thuốc giả được pha chế chỉ có nước, pha một ít đường, phẩm màu và một ít aspirine. Giá thành của mỗi họp thuốc nầy là 2 USD.
Điều nầy đã thúc giục JEAN LUC mở cuộc điều tra. Nhân vật trung tâm mạng lưới mà Jean Luc tìm ra được tên WAJEE ABU ODEH, một người Jordanie, đến từ Thẩm Quyến ở Hoa Lục. Tại vùng Cận Đông, mạng lưới do Wajee Abu Odeh điều khiển, cung cấp thuốc giả cho Jordanie, Ai Cập, Syrie…họ cung cấp thuốc giả tới 50% thuốc chữa trị ung thư. Không kể các loại thuốc giả chết người nầy tràn lan ở những vùng ngoại ô nghèo và qua nhiều môi giới nó hiện diện tại những bệnh viện có uy tín ở thủ đô.

TRÀ TÀU TẨM CHẤT ĐỘC CHÌ:
Theo The New Chenese Take Out – Michael E. Telzrow cho biết: Kỹ nghệ sấy khô lá trà tại Trung Cộng đã đạt tới trình độ tinh vi chưa từng có: Các hãng sản xuất trà dùng khí thải từ xe ô tô để làm khô lá trà nhanh chóng bằng cách trải lá trà tươi trên sàn của nhà kho, rồi lái những xe vận tải vào trong, nổ máy để khí thải từ ống khói xe làm khô lá trà. Vấn đề là xăng pha chì và những chất chì độc hại thoát ra theo khói xe bám trên lá trà. Chất độc chì sẽ ngấm dần dẫn đến việc hủy hoại thận và còn nhiều nguy cơ khác.

NƯỚC TƯƠNG LÀM BẰNG TÓC:
Bài viết nầy của GS, Tse – Yan Lee, B.H.Sci nhằm trình bày cho độc giả biết về một loại nước tương được sản xuất tại Hoa Lục không an toàn và được bày bán khắp nơi tại Hoa Lục và trên thế giới.
Nước tương được chế biến từ đậu nành, gồm có hợp chất protein, carbohydrate không chất béo, dồi dào chất riboflavin (B2) và các chất khoáng như sodium, calcium, phosphorus, sắt, selenium và chất kẽm. Hàng năm, trên khắp thế giới người ta đã sản xuất ra hàng ngàn triệu tấn nước tương để cung ứng cho thị trường tiêu thụ.

Vào năm 2003, tại Trung Cộng người ta sản xuất hàng loạt nước tương mang nhãn hiệu “HONGSHUAI SOY SAUCE”, áp dụng theo phương pháp sinh hóa và kỹ thuật tân tiến bởi một nhà máy chế biến thực phẩm gia vị không theo phương pháp chế biến cổ điển bằng đậu nành và lúa mì nên giá thành rất rẻ và được các nhà hàng và nhà trường sử dụng rất nhiều.
Tháng giêng năm 2004, viên quản lý cho một nhóm ký giả của chương trình TV “Weekly Quality Report” biết thành phần của nước tương gồm có “amino acid”, “sodium hydroxide”, “hydrochloric acid” và mật đường (loại dung dịch phế thải sau khi đã quay ly tâm thành đường cát trắng) và vài chất hóa học khác hòa tan với nước. Nhu cầu chế biến nước tương, hàng tháng nhà máy phải sử dụng đến hàng chục ngàn tấn “amino acid” dưới dạng bột từ một nhà máy sản xuất hóa chất khác.
Sau đó các ký giả đã tìm ra nguyên liệu để bào chế ra loại xi-rô amino acid này tại một nhà máy sinh hóa ở tỉnh Hồ Bắc. Họ trả lời các ký giả rằng “amino acid” chủ yếu chế biến từ tóc con người, thu nhặt được từ các tiệm hớt, uốn tóc và từ các đống rác thải ra ở các bệnh viện khắp nơi trong nước rất dơ bẩn và mang nhiều loại vi khuẩn gây nhiều mầm bệnh khác nhau. Tóc con người chứa nhiều loại hóa chất độc hại như thạch tín “arsenic” và chì “lead” sẽ gây phương hại trầm trọng đến hệ thống tiêu hóa, gan, thận, tim mạch, hệ thần kinh và sinh dục.
Sau khi tin tức ghê tởm nầy được phổ biến trên toàn thế giới khiến Hiệp Hội Các Quốc Gia Châu Âu, Hong Kong, Đài Loan, Nhật, Hoa Kỳ…đã từ chối nhập cảng một số hiệu nước tương và nhiều loại thực phẩm khác sản xuất từ Trung Hoa Lục Địa vì lý do an toàn cho sức khỏe dân chúng.

TỎI BỘT, ỚT BỘT NHIỄM PHÓNG XẠ:
Do khả năng công nghệ bảo quản thực phẩm quá kém nên tỏi bột và ớt bột là sản phẩm nổi tiếng của quận Qixian, tỉnh Henan do cơ xưởng Limin sản xuất phải sử dụng chất phóng xạ Cobalt-60 để giữ lâu cho tỏi bột và ớt bột khỏi bị hư hỏng. Ngày 7/6/ 2009, chất Cobalt-60 bị rò rỉ thấm qua quần áo bảo hộ của công nhân và chất phóng xạ Cobalt-60 tuôn ra ngoài không khí, xưởng Limin bị phát hỏa, gây chết chóc cho nhiều người. Có khoảng 800.000 người trong vòng bán kính 50 km đã bỏ của chạy lấy thân. Hàng quán tại Qixian đóng cửa, đường xá vắng tanh như một thành phố chết.
HOA KỲ BÁO ĐỘNG NHIỀU MẶT HÀNG NHẬP TỪ HOA LỤC CÓ CHẤT ĐỘC:
Hoa Kỳ liên tiếp báo động về hàng hóa nhập cảng từ Trung Cộng có chứa kim loại Cadmium độc hại tiềm ẩn trong những kiểu trang sức thời trang. Quốc Hội Mỹ đã cấm các sản phẩm chứa chì nhập cảng vào Mỹ dưới dạng nữ trang cho trẻ em. Nhưng, cadmium còn độc hại hơn chì nhiều. Cadmium có thể gây bệnh ung thư. Thượng Nghị Sĩ Mark Pryor báo động: “Sẽ có nhiều phụ huynh tức giận khi biết nữ trang nhập cảng như thế có thể làm tổn hại sức khỏe con em họ.”
Nhiều sản phẩm may mặc dành cho trẻ em không bảo đảm an toàn, chứa nhiều hóa chất “formaldehyde”, “cadmium” và “chromium” độc hại vượt mức cho phép, gây nhiễm trùng da và đường hô hấp cho trẻ em.
Trong khuôn khổ bài báo nầy, chỉ liệt kê những mặt hàng độc có tính cách tượng trưng mà thôi, còn nhiều mặt hàng độc khác như trái cây có tẩm hóa chất bảo quản Carbendazim hoặc còn dính thuốc trừ sâu, đũa ngâm hóa chất…một khi các hóa chất độc hại nầy bám vào các bộ phận trong cơ thể con người sẽ công phá tiến trình thoái hóa và tăng trưởng tế bào tự nhiên mà sinh ra nhiều TẾ BÀO DỊ HÌNH không cần thiết dư thừa, đan kết vào nhau, tích tụ lại làm thành bướu độc, cục u…là tiến trình của nguy cơ dẫn đến nhiều căn bệnh ung thư.

Vì thế, tất cả mặt hàng tươi, khô, đông lạnh hoặc đóng gói mang nhãn hiệu MADE IN CHINA là người tiêu thụ rùng mình kinh sợ. Trung Cộng thay đổi chiến lược để lừa người tiêu thụ bằng cách thay thế nhãn hiệu “Made in China” bằng nhãn hiệu mới trên các bao bì của thực phẩm, hàng hóa…là “MADE IN P.R.C” đó là chữ viết tắt “People Republic of China” (Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc).
Nhưng, nhãn hiệu “Made in P.R.C” đánh lừa giới tiêu thụ không được bao lâu thì bị phát giác làm mức tiêu thụ hàng hóa Trung Cộng lại bị thế giới tẩy chay, tụt dốc thê thảm. Trung Cộng lại giở thói gian manh, tiếp tục đánh lừa người tiêu thụ, không nhận diện được các mặt hàng độc của Trung Cộng bằng những phương cách xảo quyệt khác. Một thí dụ điễn hình: WAL-MART là một trong những siêu thị lớn nhất nước Mỹ. Nếu nhập hàng từ Trung Cộng do công ty Wal-Mart đặt mua. Trung Cộng sẽ ghi “MADE FOR WAL-MART USA” hoặc “PACKAGED IN USA”. Hàng hóa nhập từ Trung Cộng bằng những kiện hàng lớn, được ghi rõ ràng xuất xứ “Made in China” đúng theo qui định của chánh phủ Hoa Kỳ. Nhưng, khi những kiện hàng được tháo ra bán lẽ trên các quày hàng thì mang nhãn hiệu khác như “MADE FOR WALMART USA” hoặc “PACKEGED IN USA” và hàng chữ nhỏ li ti như “Made in China” hoặc “Made in P.R.C” nằm ở gốc nào đó rất khó nhìn thấy. Xin hãy cẩn thận khi mua hàng để đừng bị Trung Cộng lừa bằng những mánh khóe bẩn thỉu nầy.
BÀI HỌC CỦA ĐÀI LOAN TẨY CHAY HÀNG ĐỘC CỦA TRUNG CỘNG:
Một thành phố Đài Loan, thị trấn Chitung, nơi trận bão Morakot ập vào làm 500 người chết trong một vụ lở đất lớn và 700 người phải di tản sau cơn bão nhiệt đới tồi tệ nhất trong vòng 50 năm qua, đã xảy ra vào ngày 8/8/ 2009. Chánh quyền địa phương đã từ chối nhận 100 “nhà lưu động” lấp ráp nhanh do Trung Cộng viện trợ vì lo sợ hóa chất độc hại, vì những căn nhà nầy có chứa chất “formali”, một loại hóa chất nguy hiểm. Phó Quan Hành Chánh quận tên Chung Chia nói: “Mặc dầu những ngôi nhà là trợ giúp nhân đạo, nhưng chúng tôi cần phải đặt an toàn làm ưu tiên hàng đầu.” Ngoài ra, họ cũng từ chối hàng viện trợ của Trung Cộng gồm: 10.000 túi ngủ, 10.000 chăn đấp cùng với 176 triệu nhân tệ (26 triệu USD).

Người dân Đài Loan đã mất tin tưởng vào hàng hóa Trung Cộng từ năm trước khi sản phẩm sữa bột của Trung Cộng của một số hãng Trung Cộng bị tìm thấy nhiễm melamine làm chết ít nhất 6 trẻ em và khiến hàng chục nghìn trẻ em lâm trọng bệnh. Đây là một cái tát vào mặt bọn lãnh đạo Trung Nam Hải.
V. VIỆT NAM THỊ TRƯỜNG TIÊU THỤ HÀNG ĐỘC CỦA TRUNG CỘNG:
Tất cả mặt hàng độc chết người do Trung Cộng sản xuất bị thế giới tẩy chay và vất vào thùng rác. Những con chó lãnh đạo Trung Nam Hải dùng Việt Nam làm thị trường tiêu thụ những hàng độc nầy vừa để thu lợi nhuận và vừa dùng nó làm vũ khí giết người thầm lặng, không tiếng súng để giết dân Việt Nam chết dần chết mòn. Sách lược dã man nầy, Trung Cộng chia ra làm hai giai đoạn:
GIAI ĐOẠN I:
Ngày 30 tháng 6 vừa qua, nhiều tờ báo trong nước đồng loạt lên tiếng báo động về hiện tượng nầy, từng đoàn doanh nhân Tàu Cộng vượt biên giới bỏ ngỏ, ào ạt sang Việt Nam từ Bắc vào trong Nam, tung tiền mua giá cao, vơ vét hàng nông sản, thu hút hàng sạch nhu yếu phẩm từ thủy sản, đường cát, heo, gà, vịt, trứng gà, vịt cũng bị thu mua chất hàng đống. Đặc biệt là vịt sống là sản phẩm bị chiếu cố tận tình nhất, khiến giá mỗi con từ 60.000 đồng/ con tăng vọt lên 120.000 đồng, tức tăng gấp đôi. Cho đến nay, chiến dịch vét hàng đã lên đến cao điểm, nhưng chưa biết chừng nào mới chấm dứt. Hiện tượng nầy, khiến vật giá trong nước tăng tốc leo thang không ngừng vì thiếu hàng để bán, làm dân nghèo khốn đốn.
Theo nhận định của bà Nguyễn thị Thu Sắc, Phó chủ tịch Hiệp hội Hàng Xuất Cảng Thủy Hải Sản VN (VASEP) nói rằng: những năm trước thương gia Tàu sang VN thu mua tôm trực tiếp từ các trại nuôi tôm của người Việt mình. Còn bây giờ, họ ra tận bến cá, đón tàu đánh cá vừa từ ngoài khơi vào, tung tiền thu mua trực tiếp, gôm sạch các loại hải sản. Các công ty VN chế biến thủy, hải sản thiếu hàng xuất cảng, nâng giá mua lên để cạnh tranh mà vẫn chào thua các doanh nhân Tàu Cộng lắm tiền nhiều bạc nầy. Tại miền Trung, các tay thương gia Tàu Cộng nầy chiếu cố tận tình. Hậu quả, là giá tôm trắng hồi nằm ngoái chỉ có 57.000 đồng/ kí bây giờ vọt lên 90.000 đồng/ kí.
Bà Sắc báo động, tình trạng nầy sẽ giết các công ty xuất cảng thủy sản và hải sản trong nước. Từ đầu năm đến giờ đã có 147 công ty loại nầy ở VN đã phải đóng cửa vì không mua được hàng. Bà Sắc cho biết đã đến lúc chánh phủ VN nên bắt chước Indonesia, vì quốc gia nầy đã cấm xuất cảng nguyên liệu thủy, hải sản kiểu đó. Việt Nam cần phải bảo vệ thị trường nội địa. Nhưng, biết bao giờ Đảng và nhà nước CSVN học được bài học khôn nầy?
Ngoài ra, các tên thương gia trọc phú nầy còn nhắm vào hồ tiêu. Theo lời ông Đỗ Hà Nam, Chủ tịch Hiệp Hội Tiêu VN (VPN), cho biết: đã có 20% toàn bộ sản lượng tiêu VN bị thương lái Tàu Cộng thu vét. Cao su cũng vậy, có đến 70% số cao su làm ra ở VN đã vượt biên vào Hoa Lục.
GIAI ĐOẠN II:
Sau khi hút hết “HÀNG SẠCH” của thị trường Việt Nam, bọn Trung Nam Hải cho các thương buôn Tàu Cộng tuôn “HÀNG ĐỘC” vượt qua biên giới vào Việt Nam bán với giá rẻ mạt vừa túi tiền của đại đa số đồng bào lao động để đầu độc dân Việt Nam trên qui mô cả nước, gây ra hiện tượng “GIÀU ĂN SẠCH, NGHÈO ĂN ĐỘC”. Xin liệt kê một số hàng độc của Trung Cộng tượng trưng:

GẠO NHỰA TÀU:
Sau khi tung tiền vơ vét cả triệu tấn gạo của VN chở sang Tàu. Liền sau đó, “gạo nhựa Tàu” được Trung Cộng tung vào VN đã xuất hiện trên thị trường, đó là một loại giả làm bằng khoai lang / khoai tây xay nhuyển rồi trộn với bột nhựa (resin). Gạo nhựa Tàu nấu trên 30 tiếng vẫn không làm hạt gạo nát nhừ, hột cơm vẫn nguyên vẹn và không dính vào nhau. Tất cả các gạo nhựa Tàu đều cùng kích thước và màu sắc giống nhau.

SỮA ĐỘC MELAMINE:
Melamine là hóa chất dùng để sản xuất nhựa, được trộn vào các sản phẩm sữa để chúng trông giàu protein hơn để dánh lừa thị giác giới tiêu thụ khiến các em nhỏ uống vào sẽ mắc bệnh “sạn thận”. Các hãng thông tấn nước ngoài đưa tin scandal về sữa độc melamine làm tử vong 4 em bé và làm hơn
![]()
TỘI ÁC CSVN
-------------oo0oo---------------

Vượt tường lửa an toàn bằng Hotspot Shield
Hướng dẫn vượt tường lửa bằng phần mềm Ultra Surf
Các bạn thân mến,
Thôn Dân Làm Báo luôn mở cửa chào đón các bạn gần xa, không phân biệt chính kiến, quan điểm. Nơi đây, chúng ta sẽ luôn cất lên tiếng nói tự do thay những người dân bị áp bức.
Sức mạnh của thông tin sẽ góp phần làm thay đổi xã hội. Bất công, tiêu cực sẽ phải bị đẩy lùi.
Labels: kythuat

*BBsaigon
Năm 2013 Ôn lại: HCM mi là ai ???

Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Đất nước Việt Nam đang trượt dốc đến suy tàn, đang từng bước rơi vào tay cộng sản Trung Quốc, mỗi người Việt Nam cần hành động cứu nước. Song song với việc thúc đẩy tranh đấu trong nước, chúng ta phải mạnh mẽ tố cáo trước thế giới tội ác của cộng sản Việt Nam. Việc đưa nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ra tòa hình sự quốc tế và Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc là cần thiết. Tuy nhiên cần nhiều chứng cứ cụ thể hơn nữa để có tiếng nói có giá trị hơn nữa. Kính đề nghị quý bạn đọc cung cấp thêm chứng cứ về tội ác của cộng sản đối với bản thân và gia đình mình, tội ác của CS tại quê hương mình để giúp tôi đúc kết một bộ hồ sơ hoàn chỉnh hơn nữa sau khi bản cáo trạng này được đăng tải. Tôi kêu gọi các nạn nhân của chiến dịch tàn sát của đảng cộng sản Việt Nam năm 1968 hãy cùng tôi trả lại sự thật cho những cái chết oan khiên...
Vẽ và xóa anh hùng
Sài Gòn - Ngày 8 tháng Sáu năm 1971
Cộng sản tuyên truyền giỏi đến nỗi huyền thoại Nguyễn Văn Bé, một trong những anh hùng Việt Cộng hàng đầu, vẫn còn sống dai dẵng cho đến ngày hôm nay bất chấp cách đây bốn năm người ta đã công bố rộng rãi huyền thoại ấy hoàn toàn là dối trá.
Vào ngày Chủ Nhật, 30 tháng Năm, Việt Cộng đã tổ chức lễ truy niệm năm năm ngày mất và hy sinh anh dũng của Nguyễn Văn Bé.
Những sự thật cần phải biết - Nổi dậy hay khủng bố?
Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Chính sách khủng bố nằm trong chiến lược của đảng cộng sản Việt Nam và họ đã giấu nó dưới từ ngữ bóng bẩy là “Nhân dân nổi dậy và đồng khởi” để biện minh cho hành động dã man của mình. Ngay từ khi quân đội Mỹ chưa có mặt ở Việt Nam trước năm 65 và sau khi họ đã rút về nước thì hàng loạt các cuộc bắn giết, khủng bố bừa bãi, ám sát vẫn diễn ra. Vậy người đảng cộng sản đang “giết Mỹ” hay là giết chính đồng bào của mình? Trong bài viết này tôi xin nêu ra một sự thật: chính đảng cộng sản ấy là kẻ đã xâm phạm chủ quyền của nước khác một cách thô bỉ nhất. Sự kiện gây chiến và xâm lăng của VNDCCH đối với VNCH đã được biết đến như một góc độ lịch sử đau thương của dân tộc...
VIỆT KHANG: Bởi Tôi là Người Việt Nam
VRNs - Phiên tòa bỗng lặng đi vài giây. Lời tự bào chữa “Bởi vì tôi là người Việt Nam” của Việt Khang đủ để xổ toẹt vào Cáo trạng của Viện Kiểm sát, là lời biện hộ đầy đủ và hùng hồn nhất, làm thức tỉnh những trái tim đã bán linh hồn cho ngoại bang, kêu gọi lòng yêu nước nơi những người bàng quan trước vận mệnh sinh tử của đất nước. Hai vị luật sư còn ngồi đó làm gì mà không đứng dậy xách cặp đi về...
IFEX - Ngày Quốc Tế chấm dứt tình trạng tội ác không bị trừng phạt - INTERNATIONAL DAY TO END IMPUNITY
IFEX - Mỗi ngày, từ ngày 01-23 tháng 11, chúng tôi sẽ tiết lộ một cá nhân đã bị đe dọa, tấn công hoặc tệ hơn nữa vì đã bày tỏ chính kiến. Trong tất cả các trường hợp, thủ phạm vẫn được tự do. Hãy đọc câu chuyện của họ. Hãy hành động. Trợ giúp để chấm dứt tình trạng những hành vi tội ác đã không bị trừng phạt.
Với mạng lưới bao gồm 90 thành viên hội đoàn độc lập khắp thế giới, IFEX (International Freedom of Expression Exchange network) đã tiến hành cuộc vận động "Ngày Quốc Tế chấm dứt tình trạng tội ác không bị trừng phạt". Người Việt Nam được đề cập đến trong chiến dịch này là blogger Nguyễn Hoàng Vi.
TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU
Posted on October 6, 2012 by canhchimbaobao.vn
Hôm nay ngày 6-10-2012. Mời qúy vị xem video một số hình ảnh về cố TT VNCH Nguyễn văn Thiệu, Nhân Ngày giỗ lần thứ 11 . Ông nói lưu loát 2 ngoại ngữ Anh Và Pháp. Vô cùng thương tiếc… (Hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa – Áo Trắng Ơi)
![]()
@ - VNCH - KHÔNG BAO GIỜ BỊ QUÊN LÃNG TRONG LÒNG DÂN TỘC VIETNAM - @
Những sự thật cần phải biết (2) - Việt Nam Cộng Hòa - Nạn nhân của chính sách “Ngậm máu phun người”Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Thưa các bạn, là một người trẻ tuổi, chưa một lần được biết đến ngôi trường của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), cũng chưa từng được sống dưới chế độ tự do non trẻ đó, tuy nhiên qua nhiều sách báo, tài liệu và nhân chứng sống, cộng với những suy nghĩ của mình, tôi nhận thấy một điều đó là một chế độ, một nhà nước khác hẳn với những lời tuyên truyền của cộng sản.
Có một câu hỏi làm tôi day dứt gần 10 năm trời khiến tôi phải tự mình đi tìm câu trả lời cho nó đó là: “Tại sao một chế độ thối nát, được quy chụp là Ngụy quân, ngụy quyền lại được người dân thương nhớ, tiếc nuối?”. Và cuối cùng tôi cũng tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó trong bài này đó là “Việt Nam Cộng Hòa chỉ là nạn nhân của một chính sách ngậm máu phun người của đảng cộng sản Việt Nam”. Vì sao tôi nói vậy? Vì không có một chế độ xấu xa nào mà hàng triệu công dân của nó ở Hải ngoại lẫn những người vẫn còn ở lại trong nước đã từng sống trong chế độ đó và thân nhân họ, thậm chí những người miền Bắc có tư duy đều thương tiếc. Con người ta có một tâm lý chung đó là luôn muốn quên đi cái dĩ vãng xấu xa, không tốt đẹp. Vậy khi hàng triệu người dù cho phải ly tán vẫn nhớ về nó thì đó không thể là điều xấu xa. Đó chính là câu trả lời chính xác nhất.
Những sự thật cần phải biết (2) - Việt Nam Cộng Hòa - Nạn nhân của chính sách “Ngậm máu phun người”
Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Thưa các bạn, là một người trẻ tuổi, chưa một lần được biết đến ngôi trường của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), cũng chưa từng được sống dưới chế độ tự do non trẻ đó, tuy nhiên qua nhiều sách báo, tài liệu và nhân chứng sống, cộng với những suy nghĩ của mình, tôi nhận thấy một điều đó là một chế độ, một nhà nước khác hẳn với những lời tuyên truyền của cộng sản.
Có một câu hỏi làm tôi day dứt gần 10 năm trời khiến tôi phải tự mình đi tìm câu trả lời cho nó đó là: “Tại sao một chế độ thối nát, được quy chụp là Ngụy quân, ngụy quyền lại được người dân thương nhớ, tiếc nuối?”. Và cuối cùng tôi cũng tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó trong bài này đó là “Việt Nam Cộng Hòa chỉ là nạn nhân của một chính sách ngậm máu phun người của đảng cộng sản Việt Nam”. Vì sao tôi nói vậy? Vì không có một chế độ xấu xa nào mà hàng triệu công dân của nó ở Hải ngoại lẫn những người vẫn còn ở lại trong nước đã từng sống trong chế độ đó và thân nhân họ, thậm chí những người miền Bắc có tư duy đều thương tiếc. Con người ta có một tâm lý chung đó là luôn muốn quên đi cái dĩ vãng xấu xa, không tốt đẹp. Vậy khi hàng triệu người dù cho phải ly tán vẫn nhớ về nó thì đó không thể là điều xấu xa. Đó chính là câu trả lời chính xác nhất.
* TÔN THỜ TÀU HẸ HCM là NGU XUẨN
Bàn về Hồ Chí Minh - Hồ Tập Chương
Tạ Nhất Linh (Danlambao) - Như vậy là đã có chuyện: học giả Đài Loan Hồ Tuấn Hùng công bố cuốn sách “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” trong đó ‘chứng minh’ rằng Hồ Chí Minh, lãnh tụ của nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, không phải là Nguyễn Sinh Cung – Nguyễn Ái Quốc sinh ở Nam Đàn, Nghệ An, sang Pháp năm 1911, triệu tập hội nghị thành lập đảng cộng sản Việt Nam tại Hương Cảng năm 1933, mà là Hồ Tập Chương, người Đài Loan, được cục tình báo Hoa Nam tuyển dụng, huấn luyện và cho đóng giả Nguyễn Ái Quốc, rồi lấy tên Hồ Chí Minh để lọt vào Việt Nam cầm đầu đảng cộng sản.
![]()
* Đầu Năm xem chữ viết của NGUYỄN TẤT THÀNH (VietNam) và HỒ TẬP CHƯƠNG (Tầu Hẹ - Hakka)
Chữ viết của bác
Dân Làm Báo - Trong phần phản hồi của bài Đụng đâu... té đó nói về chữ nghĩa của đồng chí bác chủ tịch ngày xưa và đồng chí cháu thủ tướng ngày nay, có bạn trong thôn thắc mắc về nét chữ của bác lúc bác là bình minh Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường... đi học và lúc bác hoàng hôn Hồ Chí Minh ra đi tìm đường... gặp cụ Mác, cụ Lê. Dân Làm Báo gửi các bạn trong thôn để so sánh khách quan.


Lá thư xin nhập học Trường Thuộc Địa (Ecole Coloniale) viết ngày 15/09/1911 của Nguyễn Tất Thành:
Di chúc của Hồ Chí Minh viết ngày 10 tháng 5 năm 1965 và hoàn tất vào ngày 10 tháng 5 1969 (trang 1):
































